Chiếc xe hơi sang trọng của Hoắc Kỷ Thành rẽ vào con đường nhỏ rợp bóng tre dẫn vào ngôi làng cổ ở Chiết Giang. Nơi đây không có những tòa cao ốc chọc trời, chỉ có những mái nhà ngói đen tường trắng san sát nhau bên dòng kênh xanh biếc.
Gia Hòa thức dậy sau giấc ngủ ngắn trên xe, thấy mình đang đắp chiếc áo vest của anh. Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc bao vây lấy cô, khiến cô có chút ngẩn ngơ.
"Tỉnh rồi à? Chúng ta sắp đến nhà cũ của ông nội rồi." Hoắc Kỷ Thành nói, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước nhưng giọng nói đã mềm mỏng hơn nhiều so với khi ở văn phòng.
Ngôi nhà cũ của nhà họ Hoắc là một tứ hợp viện nhỏ nhưng được bảo tồn rất tốt. Ông nội Hoắc đã về từ trước, đang ngồi ở hiên nhà uống trà. Thấy cháu trai dẫn theo một cô gái nhỏ nhắn, đôi mắt già nua của ông sáng lên một tia hóm hỉnh.
"Gia Hòa đấy à? Đến đây, đến đây ngồi với lão già này. Kỷ Thành nó khô khan như khúc gỗ, đi đường chắc làm cháu chán chết rồi phải không?"
Gia Hòa mỉm cười, sự hiếu khách của ông cụ khiến cô thấy nhẹ lòng. Cô lấy sổ tay ra, bắt đầu ghi chép những cảm xúc đầu tiên. Buổi chiều ở làng quê trôi qua thật chậm. Hoắc Kỷ Thành không hề chạm vào máy tính hay điện thoại. Anh xắn tay áo sơ mi lên, cùng người làm trong nhà quét dọn lá khô ngoài sân.
Gia Hòa đứng bên cửa sổ nhìn ra, bắt gặp hình ảnh anh đang cúi người giúp ông nội tưới những chậu lan. Ánh nắng chiều tà nhuộm vàng đôi vai rộng của anh. Lúc này, anh không phải là đại luật sư Hoắc bách chiến bách thắng trên tòa, mà chỉ là một người cháu hiếu thảo, một người đàn ông của gia đình.
Đến bữa tối, ông nội nhất quyết đòi ăn món cá chép kho tương theo kiểu cũ. Hoắc Kỷ Thành nhìn ông đầy bất lực: "Bác sĩ nói ông không được ăn mặn."
"Bác sĩ ở Thượng Hải, còn đây là Chiết Giang!" Ông cụ dỗi, quay sang cầu cứu Gia Hòa: "Cháu xem, nó quản lão già này còn hơn quản tù nhân nữa."
Gia Hòa nhịn cười, cô khẽ nói với Hoắc Kỷ Thành: "Hay là để tôi vào bếp? Tôi sẽ nêm nếm nhạt đi một chút nhưng vẫn giữ được mùi vị truyền thống bằng thảo mộc. Ở Tô Châu chúng tôi cũng thường làm thế."
Hoắc Kỷ Thành nhìn cô một lúc lâu, rồi gật đầu: "Để tôi phụ cô nhóm bếp."
Gian bếp cũ tràn ngập khói bếp thơm mùi củi khô. Gia Hòa thoăn thoắt làm cá, còn Hoắc Kỷ Thành lại lóng ngóng bên bếp lửa. Một người đàn ông vốn quen với việc cầm bút ký những bản hợp đồng triệu đô, giờ đây lại đang nghiêm túc nghiên cứu cách... thổi lửa. Nhìn gương mặt anh dính một chút nhọ nồi, Gia Hòa không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Luật sư Hoắc, anh đứng im nào."
Cô lấy khăn tay, nhón chân lên định lau vết bẩn trên má anh. Khoảng cách bỗng chốc thu hẹp lại. Anh đứng bất động, hơi thở ấm nóng phả lên trán cô. Gia Hòa nhận ra mình đã quá thân mật, định rút tay lại thì anh bỗng nắm lấy cổ tay cô.
"Nhọ ở đâu?" Anh hỏi, giọng trầm thấp và có chút khàn đi.
"Ở... ở má bên trái." Gia Hòa lắp bắp, tim đập loạn nhịp.
Anh không buông tay, chỉ nhìn sâu vào mắt cô. Trong gian bếp nhỏ hẹp, giữa mùi khói bếp và hương thức ăn, dường như có một sợi dây tơ duyên đang thắt chặt lại.