Mối quan hệ giữa hai người bắt đầu có những chuyển biến mà chính người trong cuộc cũng không nhận ra. Đồng nghiệp ở tòa soạn thấy Gia Hòa dạo này hay cười một mình, còn nhân viên ở công ty luật "Đỉnh Phong" thì ngạc nhiên khi thấy sếp Hoắc của họ treo một con mèo bông rẻ tiền trên giá để bút máy đắt tiền của mình.
Một buổi tối thứ Sáu, khi Gia Hòa đang chuẩn bị thu dọn để ra về, Hoắc Kỷ Thành bỗng gọi cô lại.
"Cuối tuần này cô có bận không?"
Gia Hòa ngẩn người: "Dạ, tôi định ở nhà dọn dẹp một chút thôi. Có việc gì không anh?"
"Ông nội tôi muốn về thăm lại quê cũ ở Chiết Giang một chuyến. Ông nhắc đến cô, nói là muốn cô đi cùng để trực tiếp ghi chép lại những cảm xúc thực tế, thay vì chỉ nghe qua lời kể." Anh dừng lại một chút, bổ sung thêm: "Tất nhiên, chi phí đi lại tôi sẽ lo, và sẽ có thêm thù lao ngoài hợp đồng cho cô."
Gia Hòa nghĩ thầm, người đàn ông này ngay cả khi mời mọc cũng phải dùng đến "chi phí" và "thù lao". Nhưng cô biết, đây là cơ hội để cô hiểu thêm về anh, về nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn anh.
"Vâng, tôi đi được ạ. Nhưng không cần thù lao thêm đâu, anh đã giúp tòa soạn của tôi nhiều rồi."
Hoắc Kỷ Thành gật đầu, trong mắt thoáng hiện vẻ hài lòng. "Sáng mai 7 giờ, tôi qua đón cô."
Sáng hôm sau, chiếc xe của Hoắc Kỷ Thành đỗ trước khu tập thể cũ của cô từ rất sớm. Gia Hòa mặc một chiếc váy hoa nhí đơn giản, khoác thêm chiếc áo len mỏng, trông tràn đầy sức sống. Khi thấy anh xuống xe xách đồ cho mình, cô thấy các bà hàng xóm đang bắt đầu xì xầm bàn tán.
"Bạn trai hả Hòa?" Một bà cụ hỏi lớn.
Gia Hòa đỏ mặt định phủ nhận, thì Hoắc Kỷ Thành đã tự nhiên đỡ lấy túi hành lý của cô, thản nhiên đáp: "Dạ, tôi là luật sư của cô ấy."
Câu trả lời chuyên nghiệp đến mức khiến bà cụ cứng họng, nhưng lại làm Gia Hòa vừa buồn cười vừa có chút hụt hẫng nhẹ. Suốt quãng đường đi, anh lái xe rất ổn định. Nhạc không lời nhẹ nhàng vang lên trong xe, hòa cùng hương tinh dầu bưởi thanh khiết.
Khi xe đi qua những cánh đồng xanh mướt và những rặng tre của vùng quê chiết giang, Gia Hòa vô thức tựa đầu vào cửa kính rồi ngủ thiếp đi. Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy có một bàn tay nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc gối kê cổ cho mình, và một chiếc chăn mỏng được đắp lên người.
Hoắc Kỷ Thành nhìn cô gái đang ngủ say bên cạnh, đôi môi anh khẽ cong lên thành một nụ cười thực sự. Anh tự nhủ với bản thân, bản "hợp đồng" này, có lẽ anh sẽ không bao giờ muốn kết thúc nó nữa.