Sáng thứ Hai, tòa soạn của Tô Gia Hòa bận rộn như vỡ tổ. Sau khi thoát khỏi rắc rối pháp lý nhờ sự can thiệp của Hoắc Kỷ Thành, cấp trên nhìn cô với ánh mắt đầy ngưỡng mộ xen lẫn tò mò. Nhưng Gia Hòa không có tâm trí để giải thích. Trong đầu cô lúc này chỉ quẩn quanh hình ảnh Hoắc Kỷ Thành đứng dưới mưa che ô cho cô tối qua.
Đúng như lời anh dặn, chiều hôm đó cô đến căn biệt thự cũ. Hoắc Kỷ Thành đi vắng, căn nhà yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc. Gia Hòa ngồi vào bàn làm việc, bắt đầu tỉ mẩn biên tập những dòng ký ức của ông cụ Hoắc về thời kỳ Thượng Hải những năm 80. Cô đắm chìm vào những câu chữ cho đến khi ánh hoàng hôn nhạt dần, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm căn phòng.
Tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên. Gia Hòa giật mình ngẩng đầu, thấy bóng dáng cao lớn của Hoắc Kỷ Thành bước vào. Trông anh có vẻ mệt mỏi hơn mọi ngày. Cà vạt đã được nới lỏng, đôi mắt sau lớp kính có chút tia máu.
"Anh mới về ạ? Phiên tòa... ổn chứ anh?" Gia Hòa rụt rè hỏi.
Hoắc Kỷ Thành không trả lời ngay. Anh thả mình xuống chiếc ghế sofa đơn đối diện bàn làm việc của cô, thở hắt ra một hơi rồi nhắm mắt lại. "Thắng rồi. Nhưng tranh tụng về quyền nuôi con luôn khiến người ta cảm thấy kiệt sức."
Gia Hòa nhìn anh, lòng bỗng dâng lên một sự xót xa lạ lùng. Người đàn ông này luôn xuất hiện với vẻ ngoài hoàn hảo, không tỳ vết, nhưng hóa ra anh cũng có những lúc rệu rã thế này. Cô đứng dậy, nhẹ nhàng đi xuống bếp. Cô nhớ mình có thấy một hộp trà gừng mật ong trong tủ.
Mười phút sau, cô quay lại với một tách trà bốc khói. "Anh uống chút cho ấm bụng đi. Đừng nhắm mắt lâu quá, sẽ dễ bị đau đầu đấy."
Hoắc Kỷ Thành mở mắt, nhìn tách trà rồi nhìn cô gái nhỏ đang đứng trước mặt. Trong ánh đèn vàng ấm áp của phòng làm việc, gương mặt Gia Hòa toát lên vẻ dịu dàng thanh thuần. Anh đón lấy tách trà, hơi ấm từ gốm sứ truyền vào lòng bàn tay, xua đi cái lạnh lẽo của phòng xử án cả ngày dài.
"Cảm ơn cô." Anh nhấp một ngụm, vị cay nồng của gừng hòa với vị ngọt của mật ong khiến tinh thần anh dịu lại. "Sao giờ này cô chưa về? Đã quá giờ làm việc rồi."
"Tôi... tôi mải viết nên quên mất thời gian." Cô lúng túng thu dọn đồ đạc. "Vậy tôi xin phép về trước."
"Đợi đã." Hoắc Kỷ Thành đặt tách trà xuống, ánh mắt anh sâu thẳm nhìn cô. "Hôm nay tôi mệt quá, không lái xe đưa cô về được. Để tôi gọi xe cho cô. Ngồi xuống đây chút đi, đừng vội."
Gia Hòa ngoan ngoãn ngồi xuống. Hai người không nói gì thêm, chỉ có mùi trà thoang thoảng và không gian tĩnh lặng bao trùm. Lần đầu tiên, cô cảm thấy sự im lặng giữa hai người không hề gượng ép, mà giống như một sự thấu hiểu thầm lặng. Hoắc Kỷ Thành cần một khoảng lặng, và cô vô tình trở thành bến đỗ bình yên đó.