Sáng thứ Hai đầu tuần, Thẩm An đến trường sớm hơn thường lệ, cô không đi vào lớp mà đứng lặng lẽ bên hàng rào sắt nhìn vào sân bóng rổ, nơi đội tuyển trường đang bắt đầu buổi tập luyện buổi sáng dưới ánh nắng xuân gay gắt. Đôi mắt cô lùng sục trong đám đông những chàng trai đang mồ hôi nhễ nhại, và rồi cô khựng lại khi nhìn thấy một nam sinh mang áo số 10 với bảng tên ghi rõ ràng: "Trần Hạo". Đó là một chàng trai cao lớn, nước da ngăm đen vì nắng gió và có một nụ cười rạng rỡ, hoàn toàn khác biệt với vẻ thư sinh, trầm mặc và đôi mắt u sầu của Chu Triết – người mà cô vẫn hằng gọi là Trần Hạo suốt mùa đông qua. Khoảnh khắc ấy, toàn bộ thế giới quan của Thẩm An như sụp đổ hoàn toàn, sự thật trần trụi phơi bày trước mắt cô giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào những mộng tưởng ngọt ngào mà cô đã dày công xây dựng. Cô nhận ra mình đã bị lừa dối ngay từ giây phút đầu tiên, và người cô yêu thực chất là một kẻ không tên, một kẻ đã mượn danh nghĩa của người khác để bước vào cuộc đời cô một cách đầy toan tính.
Thẩm An không kìm được lòng mình, cô bước thẳng vào sân bóng và gọi tên Trần Hạo, chàng trai mang áo số 10 dừng lại nhìn cô với vẻ mặt đầy ngạc nhiên vì anh chưa từng quen biết cô gái này. Qua cuộc trò chuyện ngắn ngủi và đầy gượng gạo, Trần Hạo xác nhận rằng anh chưa bao giờ đến tiệm đĩa Ký Ức hay tiệm giặt ủi công cộng vào những buổi chiều muộn, và anh cũng chưa từng quen biết ai tên là Thẩm An ngoại trừ việc nghe danh cô là con gái chủ tiệm đĩa nổi tiếng. Anh cũng kể thêm rằng vào mùa đông năm ngoái, anh có cho một cậu bạn mới chuyển từ Pháp về mượn chiếc áo đồng phục vì cậu ấy bị ướt hết quần áo sau một cơn mưa bất chợt. Từng lời nói của Trần Hạo thật sự giống như những nhát dao đâm xuyên qua trái tim của Thẩm An, khiến cô cảm thấy mình giống như một con rối tội nghiệp bị điều khiển bởi một kịch bản đầy dối trá. Cô quay lưng chạy khỏi sân bóng, nước mắt trào ra không thể kìm nén được, cô hận Chu Triết vì đã đánh cắp niềm tin của cô, và hận chính bản thân mình vì đã quá ngây thơ để bị dắt mũi một cách dễ dàng như vậy.
Suốt các tiết học ngày hôm đó, Thẩm An ngồi im lặng như một cái xác không hồn, cô không còn nghe thấy tiếng thầy giảng bài hay tiếng đùa nghịch của bạn bè, tâm trí cô chỉ còn lại hình ảnh đôi mắt trầm buồn của Chu Triết và lời nói dối về cái tên Trần Hạo. Cô cảm thấy mình bị phản bội bởi chính người mà mình đã trao trọn tình cảm đầu đời, và điều đau lòng hơn cả là cô nhận ra Lâm Vy – người bạn thân nhất của mình – cũng đang yêu chính cái ảo ảnh mà Chu Triết đã tạo ra. Sự thật này quá lớn lao và nặng nề khiến cô không biết phải đối mặt như thế nào, cô muốn chạy đến gặp Chu Triết để hét lên tất cả những uất hận trong lòng, nhưng đôi chân cô lại trở nên mềm nhũn vì sự mệt mỏi và thất vọng. An trốn vào thư viện trường, ngồi trong một góc khuất giữa những kệ sách cũ, cô khóc nức nở cho thanh xuân bị lừa dối và cho một tình yêu đã chết ngay khi nó vừa mới bắt đầu nở hoa giữa mùa xuân rực rỡ nhất. Côtiê nhận ra rằng mọi kỷ niệm đẹp đẽ tại tiệm giặt ủi hay những cuộc gọi đêm đông giờ đây đều mang màu sắc của sự giả dối, khiến cô cảm thấy ghê tởm chính những rung động của mình.
Chiều hôm đó, khi tan học, Chu Triết vẫn đứng đợi cô tại cổng trường với nụ cười hiền lành và chiếc khăn đỏ trên tay, hoàn toàn không biết rằng mọi bí mật của mình đã bị bại lộ hoàn toàn trước sự quyết tâm của Thẩm An. Khi thấy An bước ra với gương mặt lạnh lùng và đôi mắt sưng đỏ, anh linh cảm thấy điều gì đó không ổn và định bước tới hỏi han, nhưng An đã lùi lại một bước, giữ một khoảng cách xa lạ và đầy thù hận. Cô nhìn thẳng vào mắt anh và gọi to cái tên "Chu Triết", khiến anh sững sờ đánh rơi cả chiếc khăn len xuống mặt đất đầy bụi bặm, toàn bộ sự bình tĩnh hằng ngày tan biến thay vào đó là vẻ bàng hoàng và tội lỗi hiện rõ trên khuôn mặt. Thẩm An ném lại cho anh cuốn sổ tay mà anh đã tặng cô, cô nói bằng giọng khàn đặc rằng cô đã gặp Trần Hạo thật sự và yêu cầu anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô thêm một lần nào nữa. Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy hai người giữa dòng học sinh hối hả ra về, đánh dấu sự kết thúc của những lời dối trá ngọt ngào và mở đầu cho một giai đoạn đầy thù hận và đau khổ của mối tình đầu.