Sau trận cãi vã nảy lửa tại cổng trường, Thẩm An giam mình trong phòng suốt ba ngày liền, cô không còn tha thiết gì với âm nhạc hay những bản đĩa CD mà cha cô mới nhập về. Mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh Chu Triết đứng lặng người đánh rơi chiếc khăn len lại hiện ra, khiến cô vừa hận vừa đau thắt lòng. Tuy nhiên, sự kiên nhẫn của Chu Triết lại vượt xa trí tưởng tượng của cô; mỗi buổi chiều, anh đều đứng dưới gốc cây cam sau nhà An, không gọi cửa, không lớn tiếng, chỉ lặng lẽ đứng đó cho đến khi mặt trời lặn hẳn. Đến ngày thứ tư, sự bướng bỉnh của An cuối cùng cũng bị khuất phục bởi dáng vẻ gầy gò và gương mặt xanh xao của anh dưới cái lạnh của gió biển. Cô bước ra ngoài, không nói một lời, chỉ lẳng lặng đi trước hướng về phía cánh đồng hoa cải vàng rực ven biển, nơi họ từng có những phút giây bình yên nhất. Chu Triết lẳng lặng đi theo sau, giữ một khoảng cách vừa đủ để cô không cảm thấy bị đe dọa, nhưng cũng đủ gần để anh có thể nghe thấy tiếng thở dài của người con gái mình yêu.
Khi cả hai đứng giữa biển hoa vàng rực rỡ, dưới ánh nắng xuân dịu nhẹ như mật ngọt, Chu Triết mới bắt đầu cất lời bằng một giọng nói khàn đặc vì sương đêm. Anh không bào chữa cho hành động mượn danh nghĩa Trần Hạo, nhưng anh kể cho cô nghe về hoàn cảnh thực sự của mình – một đứa trẻ mang trái tim khiếm khuyết từ khi mới sinh ra, luôn sống trong sự kiểm soát ngặt nghèo của gia đình tại Pháp. Anh chuyển về Hải Bình không phải để trốn tránh, mà để chờ đợi một ca phẫu thuật mang tính sinh tử, và sự nhầm lẫn với chiếc áo của Trần Hạo ban đầu chỉ là một sự cố tình cờ giúp anh thoát khỏi cái mác "bệnh nhân" để được sống như một nam sinh bình thường trong mắt cô. Chu Triết thú nhận rằng anh đã quá tham lam hơi ấm và sự hồn nhiên của An, đến mức sợ rằng nếu nói ra sự thật, anh sẽ lại trở thành kẻ lạ mặt cô độc trong căn biệt thự trên đồi. Thẩm An lắng nghe, đôi mắt cô nhòe đi khi nhìn thấy vết sẹo mờ trên ngực anh qua lớp áo phanh nhẹ, cô nhận ra đằng sau lời nói dối ấy là một khát khao mãnh liệt được yêu và được sống một cuộc đời bình thường.
Sự bao dung của tuổi trẻ cuối cùng đã chiến thắng cái tôi kiêu ngạo; Thẩm An không còn gọi anh là Trần Hạo nữa, nhưng cô cũng không thể ngay lập tức gọi anh là Chu Triết một cách tự nhiên. Họ ngồi xuống giữa cánh đồng hoa, anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay còn run rẩy của cô và hứa rằng từ nay về sau sẽ không còn bí mật nào ngăn cách hai người. Chu Triết hiền lành và chiều chuộng An hết mực, anh sẵn sàng cùng cô thực hiện những trò nghịch ngợm dở khóc dở cười như hái trộm cam trong vườn nhà hàng xóm hay cùng nhau chạy đua trên bãi cát ven biển. Trong những khoảnh khắc ấy, Thẩm An cảm thấy mình như đang sở hữu một kho báu quý giá nhất thế gian, một tình yêu chân thành bắt đầu nảy mầm từ đống đổ nát của sự dối trá. Tuy nhiên, giữa những nụ cười rực rỡ dưới nắng xuân, một dự cảm không lành vẫn âm thầm len lỏi trong tâm trí An mỗi khi cô nghĩ về Lâm Vy, người bạn thân nhất vẫn đang sống trong giấc mơ về một "Trần Hạo" hoàn mỹ.