Tiếng cửa căn hộ đóng sầm lại sau khi Thẩm Dao rời đi, trả lại không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở cho phòng khách. Nhược Hi đứng bất động bên bàn ăn, đôi bàn tay siết chặt lấy gấu áo sơ mi. Cảm giác tội lỗi khi đối diện với bạn thân khiến cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ vừa thực hiện một vụ trộm trắng trợn.
"Lâm Hạo, đủ rồi. Chúng ta không thể tiếp tục như thế này được nữa." - Cô lên tiếng, giọng run rẩy nhưng kiên quyết.
Lâm Hạo thong thả tựa lưng vào quầy bếp, đôi mắt sâu hoắm nhìn xoáy vào cô. Cậu không còn cười đùa như khi có mặt chị gái, gương mặt cậu giờ đây lạnh lùng và mang tính áp đảo tuyệt đối.
"Chị muốn nói gì? Về việc 'con mèo hoang' đêm qua hay về việc chị đang run rẩy mỗi khi em chạm vào?"
"Chị không đùa! Chị Dao là bạn thân nhất của chị, em là em trai của chị ấy. Việc chúng ta đang làm là sai trái, là đi ngược lại đạo đức! Em mau dọn đồ đi, tối nay chị sẽ tìm khách sạn cho em."
Lâm Hạo bước tới, từng bước một, chậm rãi nhưng đầy uy lực. Nhược Hi lùi lại cho đến khi lưng cô chạm vào mặt kính lạnh lẽo của ban công. Cậu không dừng lại, mà vây hãm cô giữa hai cánh tay rắn chắc của mình.
"Đạo đức? Khi chị rên rỉ dưới thân em trong phòng tắm, chị có nhớ đến đạo đức không? Khi chị tận hưởng sự chăm sóc của em mỗi sáng, chị có thấy sai trái không?" - Cậu cúi sát, giọng nói trầm đục vang lên ngay sát bờ môi cô - "Nhược Hi, chị là một kẻ nói dối tài ba, nhưng cơ thể chị thì không biết nói dối."
"Cậu... cậu vô liêm sỉ!" - Nhược Hi giơ tay định tát, nhưng Lâm Hạo đã nhanh chóng bắt lấy cổ tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu.
Cậu nhìn sâu vào đôi mắt đang ngấn lệ của cô, rồi bất ngờ nới lỏng lực đạo, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng một cách đáng sợ:
"Được thôi, nếu chị muốn giữ cái danh phận 'em trai' đó đến vậy, em sẽ cho chị toại nguyện. Trước mặt người ngoài, em vẫn là Lâm Hạo ngoan ngoãn. Nhưng khi cửa phòng này đóng lại... chị phải là của riêng em."
Nhược Hi ngước nhìn cậu, bàng hoàng: "Em đang nói cái gì?"
"Chúng ta làm một giao kèo đi. Một mối quan hệ bí mật. Chị vẫn là giảng viên thanh cao, em vẫn là cậu em trai du học sinh. Nhưng mỗi khi em cần, chị không được phép từ chối. Ngược lại, em sẽ giúp chị thỏa mãn những khao khát mà bấy lâu nay chị vẫn kìm nén sau lớp áo đạo mạo kia."
Lâm Hạo cúi xuống, hôn nhẹ lên chóp mũi cô, hơi thở cậu nồng nàn mùi nam tính:
"Chỉ cần mượn chị những đêm khi ánh đèn tắt đi. Chị thấy sao? Nếu không đồng ý, em không dám chắc tối nay em có đến văn phòng của chị và kể cho đồng nghiệp của chị nghe về vết cắn trên cổ chị đêm qua không đâu."
Sự đe dọa trắng trợn hòa quyện với sự quyến rũ chết người khiến Nhược Hi hoàn toàn tê liệt. Cô nhìn chàng trai trước mặt – người mang gương mặt của một thiên thần nhưng tâm hồn lại là một ác quỷ chiếm hữu. Sự kích thích từ sự vụng trộm và nỗi sợ hãi bị bại lộ tạo thành một luồng điện chạy dọc sống lưng cô.
Trong một giây phút điên rồ, Nhược Hi khẽ gật đầu, môi mím chặt.
Lâm Hạo nở một nụ cười thỏa mãn. Cậu buông tay cô ra, lùi lại một bước, cung kính cúi chào như một quý ông:
"Hợp tác vui vẻ, chị Nhược Hi. Bây giờ... có lẽ 'em trai' nên giúp chị thay bộ đồ cao cổ nóng nực này ra nhỉ?"
Cậu tiến tới, ngón tay thon dài bắt đầu chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của cô dưới ánh nắng ban ngày đang tràn ngập căn phòng. Phần 1 của trò chơi đuổi bắt đã kết thúc, và một địa ngục ngọt ngào hơn chính thức mở ra.