Sau bản giao kèo "người tình bóng tối", bầu không khí trong căn hộ của Nhược Hi dường như đặc quánh lại bởi sự ám muội. Nhược Hi cố gắng duy trì nhịp sống bình thường, nhưng cô sớm nhận ra rằng mình không còn là "chủ nhân" của căn nhà này nữa. Lâm Hạo bắt đầu xâm chiếm không gian sống của cô một cách chậm rãi và triệt để.
Sáng sớm thứ Hai, Nhược Hi đang đứng trước gương trang điểm để chuẩn bị đi dạy. Cô chọn một bộ vest công sở màu xám nhạt, cố gắng toát lên vẻ nghiêm túc nhất có thể.
Bỗng nhiên, một đôi tay rắn chắc vòng qua eo cô từ phía sau. Lâm Hạo, chỉ mặc một chiếc quần thể thao lỏng lẻo, tựa cằm lên vai cô, nhìn vào hình phản chiếu trong gương.
"Hôm nay chị mặc kín quá, giảng viên Thẩm." – Cậu khẽ cười, giọng nói vẫn còn chút ngái ngủ nhưng cực kỳ quyến rũ.
"Hết giờ ngủ của em rồi, Lâm Hạo. Chị phải đi làm." – Nhược Hi cố giữ giọng bình thản, nhưng nhịp tim cô đã bắt đầu loạn nhịp khi cảm nhận được vòm ngực nóng hổi của cậu ép sát vào lưng mình.
Lâm Hạo không buông ra, cậu xoay người cô lại đối diện với mình. Bàn tay cậu nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của mình.
"Chị quên thỏa thuận rồi sao? Mỗi sáng trước khi đi, chị phải dành cho 'em trai' một chút quà chứ."
Trước khi Nhược Hi kịp phản ứng, Lâm Hạo đã cúi xuống, chiếm lấy môi cô. Nụ hôn này không nồng cháy như đêm qua, mà lại mang tính dây dưa, chậm rãi như muốn nếm trải từng chút một hương vị của cô. Cậu nhẹ nhàng cắn vào môi dưới của cô, một sự trêu chọc đầy tính chủ quyền.
"Được rồi... buông chị ra, muộn giờ rồi." – Nhược Hi hơi thở dốc, đẩy nhẹ lồng ngực cậu.
"Em sẽ đưa chị đi. Hôm nay em cũng có tiết ở trường mà."
Tại trường đại học, sự xuất hiện của hai người khiến không ít sinh viên chú ý. Lâm Hạo lái chiếc mô tô phân khối lớn hầm hố, Nhược Hi ngồi phía sau, hai tay phải bám chặt lấy eo cậu để khỏi ngã. Khi xuống xe tại cổng trường, cậu thản nhiên tháo mũ bảo hiểm cho cô, ngón tay cố tình lướt nhẹ qua má cô một cách thân thiết.
"Trưa em chờ chị ở căng tin nhé." – Cậu nói đủ to để vài sinh viên đứng gần đó nghe thấy.
Nhược Hi chỉ biết gật đầu rồi nhanh chóng bước vào tòa nhà giảng đường, lòng thầm mắng sự "trơ trẽn" của cậu nhóc này.
Giờ nghỉ trưa, tại một góc khuất trong thư viện trường – nơi vắng người qua lại vào giờ này. Nhược Hi đang ngồi soạn giáo án thì một bóng đen đổ ập xuống. Lâm Hạo đã đứng đó từ lúc nào, trên tay cầm hai ly cà phê.
"Chị chọn chỗ trốn tốt đấy." – Cậu ngồi xuống bên cạnh, chiếc bàn gỗ hẹp khiến đùi hai người chạm vào nhau.
"Chị không trốn, chị bận việc."
Lâm Hạo không đáp, cậu thản nhiên cầm lấy bàn tay của Nhược Hi dưới mặt bàn. Cậu đan những ngón tay mình vào tay cô, sự ma sát của lớp da thịt nóng hổi khiến Nhược Hi rùng mình. Cô cố rút tay ra nhưng cậu siết càng chặt hơn.
"Lâm Hạo, có người nhìn thấy bây giờ!" – Cô thì thầm, mắt dáo dác nhìn quanh.
"Kệ họ. Ở đây tối lắm, chẳng ai thấy em đang làm gì dưới gầm bàn đâu." – Cậu thản nhiên cầm ly cà phê lên uống, trong khi bàn tay kia bắt đầu thực hiện những cử động mơn trớn đầy khiêu khích trên lòng bàn tay và cổ tay nhạy cảm của cô.
Sự kích thích từ việc thực hiện những hành động thân mật ngay tại nơi làm việc, giữa thanh thiên bạch nhật, khiến Nhược Hi cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô nhận ra mình không còn ghét cảm giác này nữa, mà ngược lại, sự sợ hãi bị phát hiện lại chính là liều thuốc kích dục mạnh mẽ nhất.
Lâm Hạo nhìn vẻ mặt đang dần đỏ bừng của cô, khẽ ghé sát tai cô nói nhỏ:
"Tối nay, chúng ta thử ở một nơi khác nhé? Em vừa phát hiện ra sân thượng chung cư nhà chị... gió rất mát."
Nhược Hi lặng người. Cậu bé này... càng lúc càng táo bạo đến mức điên rồ.