Ánh nắng chói chang của buổi sáng chiếu thẳng vào phòng khách, Thẩm Dao khẽ rên rỉ một tiếng rồi ngồi dậy từ ghế sofa, tay ôm lấy cái đầu đang đau như búa bổ. Chị nhìn quanh, ký ức về đêm nhậu nhẹt hiện về loáng thoáng.
"Dậy rồi à? Chị uống chút nước mật ong cho tỉnh táo đi."
Nhược Hi bước ra từ phòng bếp, gương mặt có chút nhợt nhạt. Cô mặc một chiếc áo len cao cổ dài tay dù thời tiết đang vào hạ, mái tóc được xõa tung để che đi phần gáy. Dù đã cố gắng dùng kem che khuyết điểm, nhưng đôi mắt mệt mỏi và dáng đi có phần không tự nhiên của cô vẫn không thể hoàn toàn giấu được dư chấn của trận "trừng phạt" trong phòng tắm đêm qua.
"Trời ơi, Nhược Hi, sao em lại mặc áo cao cổ? Nhà có điều hòa mà, em không nóng sao?" – Thẩm Dao vừa uống nước vừa nhíu mày hỏi.
"Em... em hơi cảm lạnh. Chắc tại đêm qua mở cửa sổ lâu quá." – Nhược Hi lúng túng cúi đầu, tay vô thức kéo cao cổ áo.
Đúng lúc đó, cửa phòng tắm mở ra. Lâm Hạo bước ra với mái tóc còn ướt nước, chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, để lộ cơ thể săn chắc với những giọt nước còn đọng lại trên từng múi cơ. Nhìn thấy chị gái mình đã tỉnh, cậu chẳng hề tỏ ra bối rối, ngược lại còn nở một nụ cười thong dong.
"Chị Dao tỉnh rồi à? Tửu lượng của chị dạo này kém quá đấy."
"Thằng nhóc này, dậy từ lúc nào mà không chào chị?" – Thẩm Dao mắng yêu, rồi chị chợt dừng lại, nhìn chằm chằm vào vai của Lâm Hạo – "Kìa, vai em bị làm sao thế? Sao lại có vết xước sâu như vết móng tay vậy?"
Nhược Hi nghe thấy câu hỏi thì suýt chút nữa đánh rơi chiếc đĩa sứ trên tay. Tim cô đập liên hồi. Vết xước đó... chính là dấu tích khi cô không kiềm chế được mà bấu chặt lấy cậu lúc cao trào trong phòng tắm.
Lâm Hạo liếc nhìn Nhược Hi, ánh mắt đầy ý vị thâm trầm. Cậu thản nhiên đưa tay sờ lên vết xước, khẽ cười:
"À... đêm qua có con mèo hoang nhảy vào ban công. Nó hơi dữ, em định đuổi đi thì bị nó cào một cái."
"Mèo hoang?" – Thẩm Dao bán tín bán nghi – "Cái chung cư cao cấp này làm gì có mèo hoang?"
"Chắc nó leo từ lối thoát hiểm lên." – Lâm Hạo thản nhiên đáp, rồi cậu bước đến bàn ăn, cố tình đi lướt sát qua người Nhược Hi. Khi đi ngang qua, bàn tay cậu "vô tình" chạm nhẹ vào hông cô, một cái chạm đầy khiêu khích khiến Nhược Hi giật nảy mình.
Suốt bữa sáng, Nhược Hi như ngồi trên đống lửa. Thẩm Dao vừa ăn vừa cằn nhằn về việc Lâm Hạo phải sớm tìm chỗ ở mới để không làm phiền Nhược Hi.
"Nhược Hi bận rộn công việc, em ở đây mãi không tiện đâu. Đàn bà con gái độc thân, em lớn tướng thế này người ta nhìn vào lại dị nghị."
Lâm Hạo thong thả nhai miếng bánh mì, ánh mắt thỉnh thoảng lại quét qua đôi môi hơi sưng của Nhược Hi:
"Em thấy chị Nhược Hi đâu có phiền. Chị nhỉ?"
Nhược Hi cắn môi, không dám ngước lên: "Thì... cũng không phiền lắm. Hạo Hạo cũng giúp em nhiều việc vặt."
"Đấy, chị thấy chưa? Em còn phải ở lại để 'giúp đỡ' chị ấy nhiều thứ lắm." – Lâm Hạo nhấn mạnh hai chữ "giúp đỡ" bằng một tông giọng khàn đặc đầy ám muội.
Dưới gầm bàn, bàn chân của Lâm Hạo bắt đầu không yên phận. Cậu cởi bỏ đôi dép đi trong nhà, dùng những ngón chân thon dài mơn trớn dọc theo bắp chân của Nhược Hi dưới lớp vải quần dài của cô. Nhược Hi cứng đờ người, đôi đũa trong tay run rẩy. Cô trừng mắt nhìn cậu nhưng Lâm Hạo vẫn thản nhiên trò chuyện với Thẩm Dao như không có chuyện gì xảy ra.
Sự tương phản giữa không khí gia đình bình thường và sự kích thích tội lỗi dưới gầm bàn khiến Nhược Hi cảm thấy mình sắp nổ tung. Cô nhận ra, Lâm Hạo không hề có ý định dừng lại. Cậu đang tận hưởng cảm giác chinh phục cô ngay dưới mũi của chị gái mình.
Khi Thẩm Dao đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, Lâm Hạo lập tức nghiêng người sang, áp sát vào tai Nhược Hi, thì thầm:
"Con mèo hoang đêm qua... cào em đau lắm đấy. Chị định bồi thường cho em thế nào đây, giảng viên Thẩm?"