MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChị, Cho Em Mượn Một ĐêmChương 8

Chị, Cho Em Mượn Một Đêm

Chương 8

794 từ · ~4 phút đọc

Sau hơn một tiếng đồng hồ "tra tấn" tâm lý, cuối cùng Thẩm Dao cũng gục đầu xuống bàn trà vì say xỉn. Tiếng thở đều đặn của chị ấy vang lên trong căn phòng khách tĩnh lặng. Nhược Hi thở phào một hơi dài, cô khó khăn đứng dậy, định dìu bạn mình vào phòng khách phụ nghỉ ngơi.

Thế nhưng, ngay khi cô vừa xoay người, một vòng tay rắn chắc đã từ phía sau siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh cô vào một lồng ngực nóng hổi.

"Chị ơi... chị nói dối tệ thật đấy."

Giọng nói của Lâm Hạo trầm thấp, mang theo chút hơi lạnh của gió ban đêm bên ngoài ban công. Nhược Hi giật mình định hét lên nhưng đã bị bàn tay to lớn của cậu che kín miệng.

"Suỵt... Chị muốn chị gái em tỉnh dậy và thấy chúng ta thế này sao?" – Cậu thì thầm vào tai cô, hơi thở nồng nàn mùi thuốc lá và bạc hà khiến Nhược Hi rùng mình.

Lâm Hạo không để cô kịp phản ứng, cậu bế bổng cô lên, sải bước nhanh về phía phòng tắm rồi khóa trái cửa lại. Tiếng chốt cửa "cạch" nhẹ vang lên trong đêm tối giống như một bản án tử hình đối với lý trí của cô.

Trong không gian chật hẹp của phòng tắm, ánh đèn vàng mờ ảo phản chiếu qua tấm gương lớn. Nhược Hi bị ép vào bức tường gạch men lạnh buốt, nhưng phía trước cô lại là một ngọn lửa đang hừng hực cháy.

"Lâm Hạo, em điên rồi... Chị Dao đang ở ngay ngoài kia!" – Nhược Hi nói khẽ, giọng run rẩy đầy hốt hoảng.

"Chính vì chị ấy ở ngoài kia, nên em mới muốn trừng phạt chị." – Ánh mắt Lâm Hạo tối sầm lại, cậu tháo chiếc hoodie trắng ra, vứt sang một bên, để lộ thân hình săn chắc với những thớ cơ bụng rõ rệt. – "Chị nói em đi chơi bóng rổ? Chị muốn đẩy em đi đến mức đó sao?"

Lâm Hạo cúi xuống, thô bạo ngậm lấy vành tai cô, bàn tay cậu luồn vào dưới lớp áo sơ mi, xoa nắn vùng eo nhạy cảm. Nhược Hi cố gắng đẩy cậu ra nhưng sự ma sát của cơ thể nam tính trẻ trung kia khiến đôi chân cô bủn rủn.

Cậu với tay mở vòi hoa sen. Tiếng nước xối xả rơi xuống sàn gạch tạo thành một bức màn âm thanh hoàn hảo, che giấu đi mọi tiếng động bên trong. Những tia nước ấm nóng làm ướt đẫm mái tóc và lớp áo mỏng manh của cả hai, khiến chúng dính sát vào da thịt, phô diễn trọn vẹn những đường cong quyến rũ.

"Lâm... đừng mà..." – Nhược Hi nức nở, nhưng vòng tay của cô lại vô thức siết lấy cổ cậu.

Lâm Hạo không nhân nhượng. Cậu xoay người cô lại, ép cô đối diện với tấm gương lớn. Nhược Hi nhìn thấy chính mình trong gương: gương mặt đỏ bừng, đôi mắt mờ sương và bờ vai run rẩy. Phía sau cô, Lâm Hạo giống như một con sói đang thỏa mãn nhìn ngắm con mồi.

Cậu bắt đầu gỡ bỏ những chướng ngại vật cuối cùng. Trong tiếng nước chảy ào ạt, sự giao thoa giữa cái lạnh của gạch men và cái nóng của làn da tạo nên một cảm giác kích thích điên rồ. Mỗi lần Lâm Hạo tấn công, Nhược Hi lại phải cắn chặt môi để ngăn những tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Cô sợ Thẩm Dao nghe thấy, sự sợ hãi đó càng làm tăng thêm cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng.

Càng về khuya, sự cuồng nhiệt trong phòng tắm càng trở nên mãnh liệt. Lâm Hạo dùng sức mạnh tuổi trẻ của mình để khẳng định chủ quyền, mỗi một động tác đều dứt khoát và tràn đầy tính chiếm hữu. Cậu ép cô phải nhìn vào gương, nhìn vào cách họ đang hòa làm một.

"Nhìn đi Nhược Hi... Chị là của em. Dù có chị em ở ngoài kia, chị vẫn chỉ có thể run rẩy dưới thân em thôi."

Đêm đó, dưới làn nước ấm, Nhược Hi hoàn toàn buông bỏ sự phản kháng. Cô lún sâu vào cái bẫy dịu dàng nhưng đầy nguy hiểm của "cậu em trai" này. Khi trận cuồng phong đi qua, Lâm Hạo dịu dàng bọc cô trong chiếc khăn tắm lớn, hôn nhẹ lên trán cô.

"Chị, lần sau đừng nói dối nữa. Vì mỗi lần chị nói dối, em sẽ 'phạt' chị nặng hơn đấy."

Nhược Hi mệt nhoài tựa đầu vào vai cậu, trong lòng cô hiểu rõ, mình đã thực sự không thể quay đầu lại được nữa rồi.