MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChị, Cho Em Mượn Một ĐêmChương 7

Chị, Cho Em Mượn Một Đêm

Chương 7

762 từ · ~4 phút đọc

Nhược Hi bước ra khỏi phòng học với đôi chân vẫn còn hơi run rẩy. Cô cố gắng chỉnh lại cổ áo sơ mi, gương mặt vẫn còn vương lại chút hồng hồng sau màn "vụng trộm" táo bạo của Lâm Hạo. Trong khi đó, "thủ phạm" lại thong dong đi phía sau, đôi tay đút túi áo hoodie, huýt sáo một cách đắc thắng.

Vừa về đến cửa căn hộ, điện thoại Nhược Hi rung lên. Là Thẩm Dao.

"Nhược Hi ơi! Chị đang đứng dưới sảnh chung cư nhà em đây. Có mua lẩu và ít vang đỏ, chị em mình nhậu một bữa nhé. À, thằng Hạo có ngoan không, nó không quậy phá gì em chứ?"

Sắc mặt Nhược Hi ngay lập tức trắng bệch. Cô đứng sững lại trước cửa, tim đập nhanh đến mức tưởng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô quay lại nhìn Lâm Hạo, ra hiệu im lặng một cách hoảng loạn.

"Thẩm Dao... sao hôm nay chị lại tới đột ngột thế?" – Cô cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.

"Thì nhớ em chứ sao! Mở cửa đi, chị lên tới nơi rồi."

Nhược Hi vội vàng mở khóa, đẩy Lâm Hạo vào trong: "Mau! Vào phòng em ngay, dọn dẹp hết đồ đạc của em đi! Đừng để chị ấy thấy dấu vết gì lạ!"

Lâm Hạo nhìn bộ dạng cuống cuồng của cô, khóe môi khẽ nhếch lên đầy tinh nghịch. Cậu không hề sợ hãi, ngược lại còn thấy thú vị với trò chơi trốn tìm này. Cậu thong thả nhặt chiếc áo phông của mình trên sofa, nhưng trước khi vào phòng, cậu còn kịp cúi xuống hôn nhanh lên môi cô một cái "chóc".

"Chị nhớ diễn cho đạt vào đấy, chị yêu."

Cạch. Cánh cửa căn hộ mở ra ngay khi Lâm Hạo vừa đóng cửa phòng ngủ. Thẩm Dao bước vào với đống đồ ăn trên tay, cười rạng rỡ.

"Hù! Nhược Hi, sao mặt em đỏ thế? Trong nhà nóng quá à?"

"Dạ... hơi nóng thật. Em vừa mới dọn dẹp một chút." – Nhược Hi lúng túng đỡ lấy túi đồ, tránh ánh mắt dò xét của bạn thân.

Bữa tiệc nhỏ bắt đầu ngay tại bàn trà phòng khách. Thẩm Dao vừa ăn vừa liến thoắng kể chuyện, hoàn toàn không biết rằng ngay trong căn phòng ngủ cách đó vài bước chân, em trai mình đang hiện diện.

"Thằng Hạo đâu rồi em? Nó đi học chưa về à?" – Thẩm Dao ngó nghiêng.

"À... nó bảo tối nay có buổi tập bóng rổ, chắc về muộn lắm." – Nhược Hi nói dối mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Đúng lúc đó, một tiếng động lạ phát ra từ phía phòng ngủ. Tiếng "cộp" như có vật gì đó rơi xuống sàn. Thẩm Dao khựng lại, đôi đũa dừng giữa chừng.

"Tiếng gì thế? Trong phòng em có người à?"

Nhược Hi lặng người, hơi thở nghẹn lại ở cổ họng. Thẩm Dao đứng dậy, tò mò tiến về phía cửa phòng ngủ. Mỗi bước chân của bạn thân như đang dẫm lên dây thần kinh của Nhược Hi. Cô vội vàng đứng bật dậy, níu tay Thẩm Dao lại:

"Chắc là... chắc là con mèo nhà hàng xóm nhảy sang ban công thôi! Chị ngồi xuống đi, uống thêm chút rượu này."

Nhưng Thẩm Dao vốn tính cẩn thận, chị vẫn đẩy cửa bước vào. Căn phòng trống không, cửa sổ ban công đang mở toang, gió thổi lồng lộng khiến rèm cửa bay phấp phới. Không có bóng dáng Lâm Hạo đâu cả.

Nhược Hi thở phào một cái nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó cô lại sững người khi nhìn thấy dưới gầm giường, một góc áo hoodie trắng đang lấp ló. Lâm Hạo đang nằm dưới đó, và từ góc độ của cô, cô có thể thấy cậu đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy khiêu khích, bàn tay cậu khẽ đưa lên môi ra hiệu "suỵt".

Thẩm Dao đóng cửa sổ lại: "Gió to quá, hèn gì."

Khi cả hai quay lại bàn tiệc, Nhược Hi cảm thấy dưới bàn ăn, có một bàn chân trần đang khẽ mơn trớn bắp chân mình. Lâm Hạo đã lẻn ra ngoài từ lúc nào không hay, cậu đang ngồi ẩn hiện sau tấm khăn trải bàn dài, dùng sự tiếp xúc cơ thể để trêu chọc cô ngay trước mặt chị gái mình.

Cảm giác sợ hãi và sự kích thích điên rồ hòa quyện vào nhau khiến Nhược Hi suýt chút nữa thì đánh rơi ly rượu. Trò chơi này... thực sự quá nguy hiểm rồi.