Thẩm Nhược Hi đứng trên bục giảng, cố gắng tập trung vào tập tài liệu trên tay nhưng tâm trí cô lại không ngừng dao động. Hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi kín cổng cao tường để che đi những dấu vết đỏ thẫm trên cổ, kết hợp cùng chân váy bút chì thanh lịch. Tuy nhiên, sự xuất hiện của một nhân vật ở hàng ghế cuối cùng khiến cô không thể bình tĩnh.
Lâm Hạo ngồi đó, diện chiếc áo hoodie trắng quen thuộc, tay xoay cây bút chì một cách thong thả. Ánh mắt cậu không nhìn vào bảng đen, cũng không nhìn vào giáo trình, mà cứ dán chặt vào từng cử động của Nhược Hi.
Cảm giác bị "con mồi" nhìn chằm chằm ngay giữa đám đông sinh viên khiến Nhược Hi cảm thấy nóng bừng cả mặt. Cô cố tình lờ cậu đi, giọng nói vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp:
"Về phần lý thuyết này, các em cần lưu ý..."
Tiếng chuông kết thúc giờ học vang lên, sinh viên lần lượt ra về. Nhược Hi thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng thu dọn đồ đạc để rời đi. Thế nhưng, khi người cuối cùng vừa ra khỏi cửa, một bóng đen cao lớn đã nhanh chóng tiến lại gần và khóa trái cửa phòng học.
"Em làm gì vậy? Mở cửa ra ngay!" – Nhược Hi giật mình, giọng nói run rẩy.
Lâm Hạo không nói gì, cậu sải bước về phía bục giảng. Trong không gian yên tĩnh của phòng học rộng lớn, tiếng bước chân của cậu vang lên đều đặn, đầy áp lực. Cậu dồn cô vào sát bảng đen, hai tay chống lên mặt bàn gỗ, bao vây cô trong lồng ngực mình.
"Chị Nhược Hi trên bục giảng trông... quyến rũ hơn em tưởng đấy." – Lâm Hạo cúi thấp đầu, hít hà mùi hương nước hoa dịu nhẹ trên mái tóc cô.
"Lâm Hạo, đây là trường học! Em đừng có làm loạn." – Cô cố đẩy cậu ra, nhưng bàn tay cậu lại nắm lấy eo cô, kéo sát vào người mình.
"Trường học thì sao? Không phải chị nói chuyện đêm qua chỉ là 'tai nạn' sao? Vậy giờ em muốn biến cái tai nạn đó thành... thói quen."
Bàn tay Lâm Hạo không yên phận, nó trượt dọc theo đường cong của chân váy bút chì, dừng lại ở phần đùi mịn màng của cô. Sự ma sát giữa lòng bàn tay nóng hổi và lớp vải khiến Nhược Hi rùng mình. Cô có thể nghe thấy tiếng bước chân của vài sinh viên còn nán lại ở hành lang bên ngoài, chỉ cách một cánh cửa mỏng manh.
Sự sợ hãi bị phát hiện hòa quyện với sự kích thích từ những đụng chạm của Lâm Hạo khiến cơ thể Nhược Hi phản ứng một cách trung thực. Cô bấu chặt tay vào mép bàn, hơi thở trở nên dồn dập.
"Đừng... có người bên ngoài..." – Cô thầm thì, giọng nói đã mất đi sự cứng cỏi.
Lâm Hạo nở nụ cười đắc ý, cậu cúi xuống hôn lên vành tai cô, giọng nói khàn đặc đầy mê hoặc:
"Vậy thì chị hãy im lặng một chút... Nếu không, họ sẽ nghe thấy tiếng chị rên rỉ đấy."
Cậu nhấc bổng cô ngồi lên bàn giáo viên, chen vào giữa hai chân cô. Những nụ hôn nóng bỏng bắt đầu rơi xuống vùng cổ và xương quai xanh của cô, bỏ qua mọi sự phản kháng yếu ớt. Trong căn phòng học vắng vẻ, sự căng thẳng và dục vọng đang bùng cháy, đánh dấu một bước tiến mới đầy táo bạo trong mối quan hệ "vụng trộm" của hai người.