MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChị, Cho Em Mượn Một ĐêmChương 5

Chị, Cho Em Mượn Một Đêm

Chương 5

703 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng sớm mai gay gắt len qua khe rèm, rọi thẳng vào gương mặt còn chưa kịp tỉnh táo của Thẩm Nhược Hi. Cô khẽ cử động, cảm giác đau nhức từ thắt lưng và những dấu vết lạ lẫm trên da thịt ngay lập tức kéo ký ức đêm qua trở lại như một thước phim quay chậm.

Căn phòng nồng nặc mùi hương của sự cuồng nhiệt còn sót lại. Nhược Hi bàng hoàng ngồi dậy, chiếc chăn trượt xuống để lộ bờ vai đầy những vết hồng tím ám muội. Cô nhìn sang bên cạnh, chỗ nằm đã trống trải nhưng vẫn còn vương lại hơi ấm.

Mình đã làm cái gì thế này?

Cô vò nát mái tóc rối bời, lòng tràn ngập sự hối hận và lo sợ. Lâm Hạo mới chỉ 20 tuổi, là em trai của bạn thân cô. Mối quan hệ này nếu để Thẩm Dao biết được, chắc chắn sẽ là một thảm họa.

Nhược Hi vội vàng vơ lấy chiếc áo choàng tắm, run rẩy bước ra khỏi phòng với ý định sẽ đuổi Lâm Hạo ra khỏi nhà ngay lập tức để kết thúc sai lầm này. Thế nhưng, vừa bước chân vào phòng khách, bước chân cô khựng lại.

Lâm Hạo đang đứng ở ban công, trên người chỉ mặc duy nhất chiếc quần dài sẫm màu. Cậu đang hút thuốc – một thói quen mà trước mặt cô cậu luôn giấu kín. Khói thuốc mờ ảo vây quanh gương mặt góc cạnh, tước đi vẻ ngây thơ thường ngày, chỉ còn lại sự phong trần và nguy hiểm của một người đàn ông trưởng thành.

Nghe thấy tiếng động, Lâm Hạo quay lại. Ánh mắt cậu dán chặt vào những dấu vết trên cổ Nhược Hi, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thỏa mãn.

"Chị dậy rồi à? Em có nấu cháo giải rượu cho chị ở trong bếp."

"Lâm Hạo... chúng ta cần nói chuyện." – Nhược Hi cố giữ giọng bình tĩnh, dù đôi chân cô vẫn còn hơi run – "Chuyện đêm qua... là một tai nạn. Chị say, và em cũng không tỉnh táo. Chúng ta nên quên nó đi, và có lẽ em nên dọn ra ngoài..."

Lâm Hạo thong thả dập tắt điếu thuốc, bước từng bước chậm rãi về phía cô. Mỗi bước chân của cậu như nện thẳng vào tim Nhược Hi. Cậu dồn cô vào bàn ăn, đôi tay to lớn chống hai bên, khóa chặt cô trong vòng vây của mình.

"Tai nạn?" – Cậu lặp lại, giọng thấp xuống đầy áp lực – "Chị nghĩ một cái 'tai nạn' có thể khiến em thức cả đêm để nhìn chị ngủ sao? Chị nghĩ em dọn đến đây chỉ vì không có chỗ ở?"

Lâm Hạo cúi thấp đầu, chóp mũi chạm nhẹ vào mũi cô, ánh mắt sâu thẳm như muốn hút hồn người đối diện:

"Nhược Hi, chị nhìn kỹ em đi. Em không còn là đứa trẻ 15 tuổi chạy theo chị nữa. Đêm qua, chính chị đã ôm em, chính chị đã gọi tên em... Chị định ăn xong rồi quẹt mỏ bỏ chạy sao?"

"Chị... chị không có!" – Nhược Hi đỏ mặt tía tai, cố gắng đẩy cậu ra nhưng lồng ngực rắn chắc kia như một bức tường đá.

Lâm Hạo bất ngờ nắm lấy bàn tay cô, đặt lên trái tim đang đập mạnh mẽ của mình. Cậu khẽ thì thầm vào tai cô, chất giọng khàn đặc đầy mê hoặc:

"Đừng đuổi em đi. Nếu chị thấy tội lỗi, vậy thì cứ coi như... em đang quyến rũ chị đi. Chị không cần chịu trách nhiệm, cứ để em 'mượn' chị thêm một thời gian nữa. Được không?"

Sự trơ trẽn nhưng lại đầy chân thành của Lâm Hạo khiến lý trí vốn dĩ đã lung lay của Nhược Hi hoàn toàn sụp đổ. Cô biết mình nên đẩy cậu ra, nhưng hơi ấm tỏa ra từ cơ thể chàng trai trẻ này lại khiến cô luyến tiếc không thôi.

Bản hợp đồng "mượn đêm" vô hình chính thức bắt đầu từ giây phút đó, kéo theo một chuỗi những ngày tháng chìm đắm trong dục vọng và những bí mật không thể phơi bày.