MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChị, Cho Em Mượn Một ĐêmChương 4

Chị, Cho Em Mượn Một Đêm

Chương 4

680 từ · ~4 phút đọc

Hành lang tối mờ chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập loạn xạ và tiếng hơi thở gấp gáp của hai người. Nhược Hi thấy toàn thân mình run rẩy, không biết vì giận hay vì sự kích thích từ vết cắn đau nhói mà tê dại ở cổ.

"Lâm Hạo, em buông ra... Em điên rồi!"

"Đúng, em điên rồi. Điên vì thấy chị cười nói với hắn ta suốt ba tiếng đồng hồ." – Giọng Lâm Hạo khản đặc, cậu không hề nới lỏng vòng vây mà còn ép sát cơ thể mình vào cô hơn nữa.

Sự cứng cáp từ vòm ngực và đôi chân dài của một vận động viên khiến Nhược Hi cảm nhận rõ ràng sự chênh lệch sức mạnh. Cô cố gắng vùng vẫy, nhưng đôi bàn tay đang khóa chặt cổ tay cô trên đỉnh đầu giống như gông xiềng bằng thép, không thể lung lay.

Lâm Hạo đột ngột cúi thấp người, đôi môi cậu lướt qua vành tai cô, hơi thở nóng hổi tựa như muốn thiêu cháy làn da nhạy cảm.

"Chị biết không? Mỗi ngày nhìn chị mặc những chiếc váy này đi làm, em chỉ muốn xé nát chúng ra để giấu chị vào nơi chỉ mình em thấy được."

Trước khi Nhược Hi kịp thốt lên lời phản kháng, Lâm Hạo đã thô bạo chiếm lấy đôi môi cô. Đó không phải là một nụ hôn dịu dàng của "cậu em trai" hàng xóm, mà là một sự xâm lược đầy dã tính. Cậu mút mát, cắn nhẹ và càn quét mọi ngóc ngách như muốn nuốt chửng hơi thở của cô.

Nhược Hi choáng váng. Vị giác của cô tràn ngập mùi hương nam tính nồng nàn của cậu. Đầu óc cô trở nên trắng xóa, những quy tắc đạo đức, khoảng cách tuổi tác lúc này bỗng chốc tan biến như bọt bong bóng. Đôi tay đang chống cự của cô dần mất lực, chúng buông thõng rồi vô thức bám lấy vai áo choàng tắm của Lâm Hạo.

Bàn tay đang rảnh rỗi của Lâm Hạo không dừng lại, nó bắt đầu thực hiện một cuộc hành trình đầy tội lỗi. Từ vòng eo thon gọn, những ngón tay thon dài và nóng bỏng của cậu trượt dần lên phía trên, luồn lách qua lớp vải lụa mỏng manh của chiếc váy đen. Sự ma sát giữa làn da chai sần vì tập luyện của cậu và sự mịn màng như gốm sứ của cô tạo ra những tia điện tê dại khiến Nhược Hi phải cong người, bật ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng.

"Ưm... Lâm... không được..."

"Chị đang rung động, đúng không?" – Cậu dời môi xuống hõm cổ, tiếp tục tạo thêm những dấu ấn đỏ thẫm trên nền da trắng tuyết – "Cơ thể chị thành thật hơn cái miệng của chị đấy, Nhược Hi."

Lâm Hạo đột ngột bế bổng cô lên. Theo phản xạ, Nhược Hi vòng chân qua hông cậu để giữ thăng bằng. Tư thế này khiến sự tiếp xúc giữa hai cơ thể trở nên mật thiết đến mức nguy hiểm. Cô có thể cảm nhận rõ sự biến đổi mãnh liệt từ phía dưới của cậu – sự kiêu ngạo của một chàng trai đang ở độ tuổi sung sức nhất.

Cậu sải bước về phía phòng ngủ của cô, đặt cô xuống lớp đệm mềm mại nhưng không hề rời khỏi cơ thể cô dù chỉ một giây. Trong bóng tối của căn phòng, đôi mắt Lâm Hạo sáng rực lên như một con sói đã dồn được con mồi vào hang.

Cậu bắt đầu gỡ bỏ chiếc áo choàng tắm duy nhất trên người mình, để lộ thân hình như một tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ dưới ánh trăng hắt qua cửa sổ. Nhược Hi hít một hơi thật sâu, cô biết rằng tối nay, ranh giới cuối cùng sẽ bị phá vỡ.

Lâm Hạo cúi xuống, thì thầm vào tai cô bằng chất giọng trầm thấp đầy mê hoặc:

"Đêm nay, chị không thể trốn đi đâu được nữa."