Tối hôm đó, Nhược Hi có buổi hẹn ăn tối với Minh Triết – một đối tác quan trọng và cũng là người đang theo đuổi cô công khai. Cô chọn một chiếc váy đen ôm sát, xẻ cao ở đùi, tôn lên đôi chân dài miên man và nước da trắng sứ.
Khi cô đang chỉnh lại đôi hoa tai trước gương, Lâm Hạo dựa người vào khung cửa, đôi mắt sẫm lại khi nhìn thấy sự quyến rũ chết người của "chị gái" mình.
"Chị định đi đâu với bộ dạng này?" – Giọng cậu lạnh lùng, không còn chút hơi ấm thường ngày.
"Chị đi ăn tối với bạn. Em tự đặt đồ ăn nhé, tối nay chị có thể về muộn." – Nhược Hi trả lời, cố tình không nhìn vào ánh mắt đang rực lửa của cậu.
Lâm Hạo bước tới, đôi tay to lớn nắm lấy vai cô, xoay người cô lại đối diện với mình. Cậu nhìn chằm chằm vào bờ vai trần và phần cổ thanh mảnh của cô, hơi thở trở nên dồn dập.
"Bạn? Hay là người đàn ông đang muốn cướp chị đi?"
"Lâm Hạo, em quá đáng rồi đó! Đây là công việc của chị." – Nhược Hi hơi gắt lên, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi bất an lạ kỳ.
Lâm Hạo không nói gì, cậu chỉ im lặng nhìn cô rời đi. Nhưng ngay khi tiếng cửa sập lại, nụ cười trên môi cậu vụt tắt, thay vào đó là một sự tính toán đầy nguy hiểm.
Buổi hẹn diễn ra tại một nhà hàng sang trọng. Minh Triết là người lịch thiệp, nhưng mỗi lần anh ta chạm tay vào tay Nhược Hi hay nhìn cô bằng ánh mắt thèm khát, cô lại vô thức nhớ đến sự ấm áp và mùi hương nam tính nồng nàn của Lâm Hạo.
Khi buổi tiệc kết thúc, Minh Triết đưa cô về tận cửa căn hộ.
"Nhược Hi, đêm nay... anh có thể vào trong uống một ly trà không?" – Minh Triết khéo léo gợi ý, bàn tay anh ta đặt lên eo cô.
Nhược Hi định từ chối thì cánh cửa căn hộ đột ngột mở ra từ bên trong. Lâm Hạo đứng đó, chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm lỏng lẻo, để lộ vòm ngực săn chắc còn vương những giọt nước. Cậu tự nhiên vòng tay qua eo Nhược Hi, kéo cô sát vào lồng ngực mình trước sự ngỡ ngàng của Minh Triết.
"Chị ơi, sao chị về muộn thế? Em đợi chị mãi để... đi tắm cùng."
Câu nói đầy ám muội của Lâm Hạo như một cái tát vào mặt người đàn ông đối diện. Minh Triết tái mặt, lắp bắp vài câu rồi vội vàng rời đi.
Ngay khi cánh cửa đóng lại, không gian trở nên ngột ngạt đến mức Nhược Hi cảm thấy khó thở. Cơn giận của cô bùng phát:
"Lâm Hạo! Em có biết mình vừa làm gì không? Em làm ảnh hưởng đến công việc của chị!"
Lâm Hạo không trả lời bằng lời nói. Cậu dùng sức mạnh áp đảo của mình dồn cô vào cánh cửa gỗ cứng cáp. Đôi bàn tay cậu khóa chặt hai tay cô trên đỉnh đầu, ánh mắt cậu lúc này không còn là của một đứa trẻ, mà là của một con thú dữ vừa bị xâm phạm lãnh thổ.
"Công việc? Chị để hắn ta chạm vào người chị chỉ vì công việc sao?"
Cậu cúi đầu, vùi sâu vào hõm cổ cô, dùng hàm răng cắn nhẹ vào làn da nhạy cảm khiến Nhược Hi giật mình run rẩy. Một vết đỏ thẫm hiện ra ngay trên vùng da trắng ngần – một dấu ấn sở hữu không thể chối cãi.
"Lâm Hạo... đừng..."
"Chị nói em mượn chị một đêm... nhưng em thấy một đêm là không đủ."
Bàn tay còn lại của cậu bắt đầu trượt dọc theo đường cong của chiếc váy lụa, sự ma sát giữa lòng bàn tay nóng hổi và lớp vải mỏng khiến Nhược Hi cảm thấy cơ thể mình như bốc cháy. Cô ghét sự chiếm hữu này, nhưng đồng thời, một luồng điện tê dại đang chạy dọc sống lưng, thôi thúc cô đầu hàng trước sự quyến rũ hoang dại của cậu trai trẻ trước mặt.