MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChị, Cho Em Mượn Một ĐêmChương 2

Chị, Cho Em Mượn Một Đêm

Chương 2

710 từ · ~4 phút đọc

Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua lớp rèm mỏng hắt vào phòng ngủ. Thẩm Nhược Hi vươn vai, theo thói quen định bước ra ngoài với bộ đồ ngủ hai dây thoải mái, nhưng rồi khựng lại. Cô chợt nhớ ra nhà mình không còn chỉ có một mình.

Bước ra phòng khách, một mùi hương trầm ấm của gỗ xen lẫn vị béo ngậy của sữa nóng và bánh mì nướng lan tỏa khắp không gian. Nhược Hi ngạc nhiên nhìn bóng lưng cao lớn đang bận rộn trong bếp.

Lâm Hạo chỉ mặc một chiếc quần xám dài, phía trên hoàn toàn để trần. Dưới ánh sáng ban mai, những khối cơ bắp trên lưng cậu chuyển động nhịp nhàng theo từng động tác lật bánh. Làn da trẻ trung, căng tràn sức sống của chàng trai tuổi đôi mươi khiến Nhược Hi bất giác đỏ mặt. Cô chưa bao giờ nghĩ "cậu em trai" gầy gò năm nào lại có thể sở hữu một thân hình mang tính áp đảo đến thế.

"Chị dậy rồi à? Em có làm phiền chị không?" - Lâm Hạo quay lại, nụ cười rạng rỡ như nắng sớm.

"À... không. Sao em không mặc áo vào? Cẩn thận cảm lạnh." - Nhược Hi lúng túng né tránh ánh nhìn, tay vơ vội chiếc áo khoác mỏng mặc thêm vào.

Lâm Hạo bước tới gần, mang theo luồng nhiệt lượng nóng hổi đặc trưng của phái nam. Cậu đặt đĩa thức ăn xuống bàn, rồi bất ngờ cúi người xuống sát mặt cô để quan sát. Khoảng cách gần đến mức Nhược Hi có thể nhìn thấy từng sợi lông mi của cậu và cảm nhận được hơi thở ấm áp phả lên trán.

"Trong nhà nóng quá, với lại... ở trước mặt chị, em đâu cần phải giữ kẽ, đúng không?"

Giọng nói của cậu trầm hơn hẳn buổi tối hôm qua, mang theo một chút âm hưởng nũng nịu nhưng lại đầy ẩn ý. Nhược Hi cảm thấy tim mình đập lệch một nhịp. Cô vội vàng ngồi xuống bàn ăn để che giấu sự bối rối.

"Em nấu ăn ngon thật đấy." - Cô lẩm bẩm khi nếm thử miếng bánh.

"Nếu chị thích, em sẽ nấu cho chị cả đời." - Lâm Hạo chống cằm nhìn cô, ánh mắt không hề rời đi dù chỉ một giây.

Buổi tối hôm đó, một sự cố nhỏ đã xảy ra. Nhược Hi đang đứng trên ghế cao để lấy cuốn sách trên giá cao nhất thì bị trượt chân. Cô nhắm mắt chờ đợi cơn đau ập đến, nhưng thay vào đó là một vòng tay rắn chắc siết chặt lấy eo cô.

Lâm Hạo đỡ trọn lấy cô vào lòng. Sự va chạm cơ thể diễn ra đột ngột. Ngực cô ép sát vào vòm ngực vững chãi của cậu. Nhược Hi có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim mạnh mẽ của Lâm Hạo đang đập dồn dập, và cả sự cứng cáp từ đôi cánh tay đang ôm ghì lấy mình.

"Chị có sao không?" - Giọng cậu khàn đặc.

Nhược Hi ngước lên, bắt gặp ánh mắt Lâm Hạo đang nhìn chằm chằm vào đôi môi mình. Không còn là sự trong sáng của một người em trai, đó là ánh nhìn của một người đàn ông đang khao khát chiếm đoạt. Không gian trong phòng khách bỗng chốc trở nên đặc quánh, dưỡng khí như bị rút cạn.

Cô muốn đẩy cậu ra, nhưng đôi bàn tay của Lâm Hạo lại siết chặt hơn một chút, kéo sát cơ thể cô vào sát người cậu như muốn xóa bỏ mọi khoảng cách. Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng Nhược Hi, một loại xúc cảm mà từ lâu cô đã lãng quên.

"Hạo... buông chị ra..." - Tiếng nói của cô nhỏ dần, không giống một lời từ chối mà giống như một lời mời gọi hơn.

Lâm Hạo không buông, ngược lại, cậu vùi đầu vào hõm cổ cô, hít một hơi sâu mùi hương hoa nhài thanh khiết.

"Chị thơm quá... Em mượn chị một chút nữa thôi, được không?"

Sự mập mờ này giống như một liều thuốc độc bọc đường, và Nhược Hi cay đắng nhận ra, mình bắt đầu nghiện loại cảm giác nguy hiểm này.