Chi sững người, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Cô run rẩy đưa tay lên vai áo, nhanh chóng phủi sợi tóc ngắn ấy xuống sàn, cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể dù trong lòng bão tố đang nổi lên cuồn cuộn.
"Dạ... chắc là bụi từ trên gác mái rớt xuống khi con dọn dẹp lúc sáng sớm thôi mẹ."
Bà Phương không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhìn theo sợi tóc vừa rơi xuống lớp gạch bông cũ. Ánh mắt bà sâu hoắm, chứa đựng một sự điềm nhiên đáng sợ. Bà không gặng hỏi, nhưng cách bà thong thả ngồi xuống bàn, mở túi bánh cuốn ra và bắt đầu sắp xếp bát đĩa khiến không gian càng trở nên ngột ngạt hơn cả một cuộc thẩm vấn.
"Ăn đi hai đứa. Đừng để nguội mất ngon."
Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng lạ lùng. Chỉ có tiếng đũa chạm vào bát sứ lách cách. Vũ thản nhiên ăn, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn bỏ vào bát của Chi một cách tự nhiên như thể đó là thói quen từ lâu. Chi cúi gằm mặt, nuốt từng miếng bánh mà cảm giác như nuốt phải đá tảng. Cô cảm thấy ánh mắt của mẹ chồng thỉnh thoảng lại lướt qua đôi môi hơi sưng của mình, rồi lại dừng lại nơi cổ áo cài kín mít.
Sau bữa sáng, bà Phương đứng dậy, đi thẳng vào phòng ngủ cũ của Phong và Chi.
"Mẹ... mẹ định làm gì vậy ạ?" Chi vội vàng đi theo, lòng bàn tay lạnh toát.
"Mẹ định lấy ít đồ của thằng Phong về để sắp xếp lại bàn thờ bên nhà mẹ. Tiện thể xem phòng ốc có ẩm thấp không, dạo này mưa gió nhiều quá."
Bà Phương đẩy cửa bước vào. Căn phòng vẫn còn phảng phất mùi nước hoa nồng nàn của Vũ từ đêm qua. Chi đứng ở cửa, tim đập loạn xạ. Cô quên mất rằng mình chưa kịp dọn dẹp drap giường — nơi những nếp nhăn nhúm vẫn còn hằn rõ dấu vết của một cuộc vật lộn đầy khao khát.
Vũ đứng tựa lưng vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, đôi mắt nheo lại quan sát mẹ mình. Cậu không hề ngăn cản, như thể đang thách thức sự nhạy cảm của người phụ nữ lớn tuổi.
Bà Phương tiến lại gần giường, tay bà vuốt nhẹ lên tấm chăn lụa màu xám tro. Bà chợt dừng lại, mũi khẽ hít hà không khí. Là một người phụ nữ nhạy cảm, bà biết mùi của con trai mình — Phong luôn dùng loại xà phòng thảo mộc dịu nhẹ. Nhưng mùi hương đang lẩn quất trong căn phòng này lại mang vị gắt của thuốc lá và sự mạnh mẽ của một người đàn ông trẻ tuổi đang ở độ sung mãn nhất.
Bà Phương xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt Vũ: "Vũ này, tối qua con ngủ ở phòng khách hay phòng của anh con?"
Câu hỏi trực diện khiến Chi suýt chút nữa thì ngã quỵ. Vũ vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, cậu nhếch môi cười nhạt:
"Con ngủ ở sofa phòng khách mẹ ạ. Nhưng sáng nay con có vào đây tìm ít tài liệu của anh Phong để lại. Sao vậy mẹ? Mẹ thấy phòng có mùi gì lạ à?"
Bà Phương nhìn con trai út, rồi lại nhìn sang cô con dâu đang đứng run rẩy như chiếc lá trước gió. Bà chậm rãi đi tới chỗ Chi, nắm lấy bàn tay cô, giọng bà đột ngột trở nên dịu dàng nhưng đầy ẩn ý:
"Chi à, con còn trẻ, nỗi đau nào rồi cũng qua. Nhưng nhớ lấy, danh dự của nhà họ Trần này là thứ duy nhất mẹ muốn con giữ gìn cho thằng Phong. Đừng để bóng tối làm con lạc lối."
Nói rồi, bà lách qua người Chi bước ra ngoài, không lấy thêm bất cứ thứ đồ nào nữa. Tiếng bước chân của bà xa dần rồi mất hút sau tiếng cổng sắt khép lại nặng nề.
Chi khuỵu xuống sàn nhà ngay khi bóng dáng mẹ chồng vừa khuất. Cô ôm mặt khóc nức nở, những tiếng nấc nghẹn ngào của sự nhục nhã. Vũ bước tới, cậu không an ủi theo cách thông thường mà thô bạo kéo cô đứng dậy, ép cô nhìn vào mắt mình.
"Chị thấy chưa? Bà ấy đã nghi ngờ rồi." Vũ thầm thì, hơi thở nóng hổi của cậu phả vào mặt cô. "Giờ chị có muốn quay đầu cũng không kịp nữa đâu. Chi, chị đã thuộc về em rồi."
Cậu đẩy cô vào tường, nụ hôn nồng nặc vị chiếm hữu lại một lần nữa rơi xuống, lần này tàn nhẫn và điên cuồng hơn, như muốn xóa sạch hình bóng của người anh trai quá cố ra khỏi trí nhớ của người phụ nữ này. Chi vừa đẩy vừa bám lấy vai cậu, sự kháng cự yếu ớt dần tan biến dưới sự dẫn dụ mãnh liệt của bản năng.