Chi như một cái cây non trước cơn bão, chỉ biết bám chặt lấy vai Vũ để không ngã khuỵu. Nụ hôn của Vũ vừa nồng cháy vừa mang theo sự trừng phạt, như thể cậu đang cố dùng sức mạnh của mình để lấp đầy những khoảng trống và nỗi sợ hãi trong cô. Khi Vũ buông ra, đôi môi Chi đã đỏ mọng và hơi sưng, ánh mắt cô đờ đẫn vì dư chấn của cảm xúc.
"Chúng ta không thể ở lại đây." Vũ thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định. "Mẹ sẽ quay lại, và bà ấy sẽ không để yên đâu."
Chi lắc đầu, nước mắt lại trào ra: "Nhưng tôi còn công việc, còn những bức tranh... tôi không thể bỏ đi như một kẻ tội đồ."
"Chị đang ở trong một cái lồng, Chi ạ. Cái lồng mang tên 'người góa phụ của anh trai tôi'." Vũ đưa bàn tay to lớn vuốt dọc theo sống lưng cô, hơi ấm từ lòng bàn tay cậu khiến cô rùng mình. "Em có một căn biệt thự nhỏ ở ngoại ô phía Tây, gần công trường em đang giám sát. Chị đi với em, coi như đi nghỉ ngơi vài ngày. Phải rời khỏi không gian này, chị mới có thể tỉnh táo lại được."
Vũ không đợi Chi đồng ý, cậu bắt đầu kéo cô lên lầu, thu dọn vài bộ quần áo đơn giản vào túi xách. Sự quyết đoán của cậu khiến Chi không thể phản kháng. Cô như một con rối bị giật dây, lặng lẽ nhìn Vũ dọn dẹp dấu vết của trận "cuồng nhiệt" đêm qua trên drap giường.
Đúng lúc họ chuẩn bị rời đi, tiếng chuông điện thoại để bàn vang lên chói tai trong sự tĩnh mịch của căn nhà. Chi giật thót mình, nhìn vào màn hình hiển thị. Là số của Lâm — một nhiếp ảnh gia, đồng thời là bạn thân nhất của Phong khi anh còn sống.
Vũ cau mày, cậu ra hiệu cho Chi im lặng nhưng cô đã run rẩy nhấc máy.
"Chi đấy à? Lâm đây." Giọng người đàn ông bên kia đầu dây có chút gấp gáp. "Tôi vừa mới tìm thấy một thẻ nhớ cũ của Phong bị kẹt trong kẽ túi đựng máy ảnh. Có vài đoạn video và ảnh anh ấy quay trước khi gặp tai nạn. Tôi nghĩ có điều gì đó không ổn, Chi ạ. Phong... dường như anh ấy đã biết trước điều gì đó."
Sắc mặt Chi tái nhợt, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay. Vũ thấy vậy liền giật lấy ống nghe.
"Chào anh Lâm, là Vũ đây." Vũ bình thản nói, nhưng đôi mắt cậu nheo lại đầy cảnh giác. "Anh tôi đã mất gần hai tháng rồi, những thứ đó cứ để sau đi. Hiện tại chị Chi đang không khỏe, tôi sẽ đưa chị ấy đi nghỉ vài ngày."
"Vũ? Cậu đang ở đó sao?" Lâm có chút ngạc nhiên, rồi giọng anh ta trầm xuống. "Nghe này Vũ, chuyện này rất hệ trọng. Nó liên quan đến lý do thực sự khiến Phong gặp tai nạn trên đường đèo hôm đó. Tôi sẽ sang nhà ngay bây giờ."
"Đừng!" Vũ gắt lên, nhưng đầu dây bên kia đã vang lên tiếng tít tít kéo dài.
Vũ nhìn vào chiếc ống nghe lạnh ngắt, rồi nhìn sang Chi. Cô đang nhìn cậu với ánh mắt đầy hoài nghi và sợ hãi.
"Lâm nói gì? Anh ấy nói Phong biết trước điều gì sao?" Chi lắp bắp hỏi.
Vũ ném ống nghe vào giá đỡ, cậu không trả lời câu hỏi của cô mà nắm lấy cổ tay Chi, kéo cô ra phía cửa. "Đừng nghe anh ta nói nhảm. Lâm lúc nào cũng mơ mộng như mấy gã nghệ sĩ dở hơi. Chúng ta phải đi ngay, trước khi anh ta tới đây làm mọi chuyện rối tung lên."
Vũ gần như tống Chi vào trong xe. Chiếc xe lao đi trong màn sương mù bắt đầu dày đặc của buổi sớm, để lại căn nhà cổ với những bí mật vừa được khơi gợi. Trong lòng Chi dấy lên một nỗi bất an kinh khủng. Tại sao Vũ lại gấp gáp như vậy? Tại sao cậu lại không muốn nghe về những gì Phong để lại?
Qua gương chiếu hậu, Chi thấy bóng dáng Lâm vừa đỗ xe trước cửa nhà họ. Nhưng Vũ đã nhấn ga, chiếc xe lao vút vào đường cao tốc, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới đằng sau. Chi tựa đầu vào cửa kính, hơi lạnh thấm vào da thịt. Cô cảm nhận được hơi ấm của Vũ đang tỏa ra bên cạnh, nhưng lúc này, nó không còn khiến cô thấy an toàn nữa, mà giống như một chiếc lưới đang thắt chặt lại, giam cầm cô vào một bí mật còn kinh hoàng hơn cả sự phản bội.