MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm Đoạt Chị DâuChương 8

Chiếm Đoạt Chị Dâu

Chương 8

855 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe của Vũ lao đi xé toạc màn sương mù mỏng mảnh. Trong không gian chật hẹp của cabin, mùi da ghế mới quyện với mùi thuốc lá đặc trưng trên người Vũ tạo nên một bầu không khí đặc quánh, bức bối. Chi ngồi bó gối ở ghế phụ, ánh mắt thất thần nhìn những hàng cây vút qua ngoài cửa sổ. Tâm trí cô hiện tại chỉ còn lại câu nói của Lâm: "Phong dường như đã biết trước điều gì đó."

Vũ lái xe bằng một tay, tay kia thỉnh thoảng lại vỗ nhẹ lên mu bàn tay đang run rẩy của Chi. Hành động ấy trông có vẻ vỗ về, nhưng đối với Chi lúc này, nó giống như một sự canh chừng.

"Vũ này... sao em lại sợ Lâm đến thế?" Chi phá vỡ sự im lặng bằng một giọng nói khàn đục.

Vũ không quay đầu lại, đôi mắt vẫn dán chặt vào cung đường phía trước, cơ hàm cậu hơi bạnh ra. "Em không sợ. Em chỉ ghét những kẻ luôn đào bới quá khứ khi người sống cần được yên ổn. Anh Lâm là bạn tốt của anh Phong, nhưng anh ta quá ám ảnh với những thuyết âm mưu."

"Nhưng đó là về anh Phong! Nếu cái chết đó có uẩn khúc..."

"Chi!" Vũ gắt lên, bàn tay siết chặt vô lăng đến mức nổi gân xanh. Cậu hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi hạ giọng. "Anh ấy đã đi rồi. Việc của chị bây giờ là sống tiếp, không phải là phát điên vì một cái thẻ nhớ cũ kỹ. Chị nhìn chị xem, chị đã gầy đi bao nhiêu rồi?"

Chi im lặng, cô nhận ra sự chiếm hữu của Vũ không chỉ dừng lại ở thể xác. Cậu muốn kiểm soát cả những gì cô được phép nghĩ về người chồng quá cố.

Căn biệt thự ngoại ô hiện ra sau một dãy tường bao phủ kín dây leo. Nó nằm tách biệt, bao quanh bởi những tán cây đại thụ cổ thụ. Khi cánh cổng sắt nặng nề khép lại phía sau, Chi cảm giác như mình vừa bước vào một thế giới hoàn toàn khác – nơi mà ngoài cô và Vũ ra, không còn sự tồn tại của bất kỳ ai.

Vũ đưa cô vào nhà, không gian bên trong tối giản nhưng sang trọng, mang đậm phong cách kiến trúc sắc lạnh của cậu. Cậu không đưa cô vào phòng khách, mà dẫn thẳng lên phòng ngủ ở tầng hai.

"Chị tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi. Em đi chuẩn bị chút gì đó để uống."

Khi Vũ vừa quay lưng đi, Chi vội vàng tìm chiếc điện thoại trong túi xách. Tim cô đập thình thịch khi thấy có một tin nhắn mới từ Lâm gửi đến trước khi cô mất sóng ở vùng cao nguyên này: "Chi, đừng tin Vũ hoàn toàn. Tôi thấy trong file ghi âm, Phong có nhắc đến một khoản nợ và một cuộc tranh cãi với Vũ vào đêm trước khi tai nạn xảy ra. Cẩn thận."

Chi cảm thấy chân tay mình rụng rời. Một cuộc tranh cãi? Khoản nợ? Từ trước đến nay, trong mắt cô, Vũ luôn là người em trai trầm lặng, luôn bao bọc và hỗ trợ anh trai mình.

Tiếng bước chân trầm đục của Vũ vang lên ngoài hành lang. Chi vội vàng xóa tin nhắn, nhét điện thoại xuống dưới gối ngay khi cậu đẩy cửa bước vào, trên tay là hai ly rượu vang đỏ.

Vũ đi tới, đặt hai ly rượu lên bàn trang điểm rồi tiến lại gần Chi. Cậu không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đứng phía sau, đặt hai tay lên vai cô. Qua tấm gương, Chi thấy ánh mắt Vũ nhìn mình đầy mê dại nhưng cũng đầy u tối. Cậu cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu như thể đang thưởng thức một loại hương thơm gây nghiện.

"Ở đây chỉ có chúng ta thôi, Chi." Vũ thầm thì, đôi môi cậu lướt nhẹ trên làn da cổ mỏng manh của cô. "Đừng nghĩ về Lâm, đừng nghĩ về cái chết, cũng đừng nghĩ về anh Phong nữa. Chỉ có em và chị thôi."

Bàn tay Vũ bắt đầu lần mở những chiếc cúc áo sơ mi của Chi mà cậu đã tự tay cài cho cô lúc sáng. Chi định đẩy cậu ra, nhưng sức mạnh của Vũ là thứ cô không thể kháng cự. Cậu xoay người cô lại, ép cô ngã xuống giường, đôi mắt cậu rực cháy một ngọn lửa của sự khao khát và cả sự đe dọa thầm lặng.

"Nói đi Chi... chị có yêu em không? Hay chị chỉ đang dùng em để tìm lại hình bóng của anh ấy?"

Chi nhìn vào đôi mắt ấy, cô thấy một vực thẳm sâu hoắm. Cô biết mình đang rơi, và có lẽ, cô sẽ không bao giờ muốn trèo lên nữa. Cô vòng tay qua cổ Vũ, kéo cậu xuống một nụ hôn nồng nặc vị rượu vang và vị đắng của sự ngờ vực.