MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChờ em dưới tán cây mùa cũChương 2: Kẻ thù hay là định mệnh?

Chờ em dưới tán cây mùa cũ

Chương 2: Kẻ thù hay là định mệnh?

581 từ · ~3 phút đọc

Sáng thứ Hai, bảng tin giữa sân trường lại chật kín người. Danh sách xếp hạng kỳ thi khảo sát năng lực tháng 10 vừa được dán lên.

Tuệ An hít một hơi thật sâu, chen chân vào đám đông. Ngón tay cô lướt nhanh trên mặt giấy... Hạng 1: Lâm Phong (Lớp 12 Toán 1). Hạng 2: Trần Tuệ An (Lớp 12 Văn 1).

Cách biệt chỉ vỏn vẹn 0,25 điểm ở môn Tiếng Anh.

"Lại là cậu ta!" – Tuệ An nghiến răng, lẩm bẩm. Cảm giác ấm ức sau vụ "bị bắt quả tang" dưới gốc cây hôm trước chưa kịp tan, nay lại cộng thêm nỗi đau thua cuộc về điểm số.

"0,25 điểm... Khoảng cách này chắc đủ để cậu thấy tôi là 'kẻ thù' không đội trời chung rồi nhỉ?"

Một giọng nói trầm thấp vang lên ngay sát đỉnh đầu. Tuệ An không cần quay lại cũng biết là ai. Lâm Phong đang đứng khoanh tay, dựa lưng vào cột bảng tin, đôi mắt hổ phách nhìn cô đầy đắc ý. Hôm nay anh ta cài khuy áo sơ mi chỉnh tề, trông đúng chuẩn "con nhà người ta", nhưng trong mắt Tuệ An, đó là bộ mặt của một kẻ đáng ghét nhất thế giới.

"Lâm Phong, cậu đừng có đắc ý. Lần sau tôi chắc chắn sẽ lấy lại vị trí đó!" – Cô quay phắt lại, ngẩng cao đầu thách thức.

Lâm Phong hơi cúi người xuống, khiến khuôn mặt điển trai của anh phóng đại trước mắt cô. Anh khẽ cười, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe: "Vậy sao? Tôi chờ. Nhưng trước đó, 'đại cán bộ' giải thích hộ tôi xem... tại sao trong bài thi Văn của cậu lại có dòng chữ 'LP' viết nháp ở góc giấy thế kia? Giám thị đã hỏi tôi liệu chúng ta có đang... trao đổi ám hiệu gì không đấy."

Tuệ An chết lặng. Tim cô hẫng một nhịp. Chết tiệt, lúc làm bài vì quá tập trung nghĩ cách "đánh bại" Lâm Phong, cô đã vô thức viết tắt tên anh ta lên nháp để lấy động lực... không ngờ lại bị giáo viên coi thi nhìn thấy và bây giờ là chính chủ đến hỏi tội.

"Tôi... đó là viết tắt của 'Làm Bài', 'Lấy Điểm'... cậu đừng có mà tự luyến!" – Cô lớn tiếng để che giấu sự bối rối, nhưng hai má đã bắt đầu nóng bừng.

"Làm Bài? Lấy Điểm?" – Lâm Phong nhướn mày, bước tới một bước, ép cô vào sát bảng tin. "Tôi lại cứ tưởng cậu đang gọi tên tôi trong lúc làm bài chứ."

Không gian xung quanh dường như đông cứng lại. Đám đông học sinh đang xôn xao bỗng im bặt, những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía hai "đối thủ truyền kiếp" đang đứng ở khoảng cách nguy hiểm.

Lâm Phong bỗng đưa tay lên, Tuệ An giật mình nhắm nghiền mắt lại theo bản năng. Nhưng thay vì một hành động quá khích, anh chỉ nhẹ nhàng gỡ một chiếc lá khô vướng trên tóc cô – chiếc lá rụng từ tán cây già ngày hôm qua.

"Tan học, ra gốc cây cũ gặp tôi. Có đồ muốn trả cho cậu."

Nói rồi, anh quay lưng đi thẳng, để lại Tuệ An đứng chôn chân giữa sân trường. Trong đầu cô bây giờ chỉ có một câu hỏi: Là kẻ thù muốn bày trò, hay đây chính là định mệnh đang bắt đầu trêu đùa cô?