MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChờ em dưới tán cây mùa cũChương 4: Bài thi dang dở và lời hứa cùng đỗ đại học

Chờ em dưới tán cây mùa cũ

Chương 4: Bài thi dang dở và lời hứa cùng đỗ đại học

685 từ · ~4 phút đọc

Kỳ thi thử đại học lần thứ nhất diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt của những ngày cuối tháng Năm. Ve sầu bắt đầu râm ran trên những tán lá xà cừ, tiếng ồn ào ấy càng làm cho sự im lặng trong phòng thi trở nên áp lực hơn bao giờ hết.

Tuệ An cầm bút, nhưng những dòng chữ trên đề thi môn Tiếng Anh bắt đầu nhảy múa. Cơn sốt cao từ trận mưa đêm qua cộng với việc thức trắng đêm ôn luyện khiến tầm nhìn của cô nhòe đi. Cô cắn chặt môi đến bật máu để tỉnh táo, nhưng cơ thể dường như không còn nghe theo ý chí nữa.

Cạch.

Chiếc bút bi rơi khỏi bàn tay run rẩy, lăn dài trên sàn phòng thi tĩnh lặng. Tuệ An lảo đảo đứng dậy định xin phép giám thị, nhưng cả thế giới bỗng nhiên quay cuồng rồi tối sầm lại.

Nhưng cái lạnh lẽo của sàn nhà mà cô lo sợ đã không đến. Thay vào đó là một vòng tay vững chãi và mùi hương bạc hà quen thuộc bao bọc lấy cô. Lâm Phong – người ngồi ở bàn đầu của phòng thi số 1 – đã lao đến kịp lúc trước khi cô ngã xuống.

"Tuệ An! Tuệ An!"

Đó là lần đầu tiên cô nghe thấy giọng nói của anh mất đi vẻ bình thản thường ngày, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Anh chẳng màng đến bài thi còn dang dở trên bàn, bế thốc cô chạy thẳng về phía phòng y tế, bỏ mặc ánh nhìn ngỡ ngàng của cả phòng thi và tiếng gọi của giáo viên.

Khi Tuệ An tỉnh lại, ánh nắng chiều tà đã nhuộm đỏ cả căn phòng y tế. Cô thấy mình đang nằm trên giường, hơi ấm từ bàn tay ai đó vẫn còn vương trên mu bàn tay cô.

Lâm Phong đang ngồi gục đầu bên cạnh giường bệnh, chiếc áo đồng phục của anh nhăn nhúm và dính đầy mồ hôi. Trên bàn y tế là hai tờ giấy thi bị bỏ dở – một của cô, và một của anh. Cả hai đều đã không hoàn thành bài thi quan trọng nhất của học kỳ này.

"Cậu tỉnh rồi à?" – Lâm Phong ngẩng đầu, đôi mắt anh hằn lên những tia máu vì lo lắng nhưng lại pha chút nhẹ nhõm.

"Bài thi... Lâm Phong, cậu cũng bỏ thi sao?" – Tuệ An thều thào, nước mắt bắt đầu chực trào vì hối hận. "Xin lỗi... tôi đã làm liên lụy đến cậu rồi."

Lâm Phong không trả lời ngay. Anh đứng dậy, rót một ly nước ấm rồi đỡ cô ngồi dậy. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định:

"Một bài thi thử không định nghĩa được tương lai của cậu. Nhưng nếu cậu ngã bệnh, tương lai của tôi cũng chẳng còn đối thủ nào đáng để theo đuổi nữa."

Tuệ An lặng người. Giọt nước mắt lăn dài trên má, anh đưa ngón tay cái nhẹ nhàng gạt đi.

"Tuệ An, nghe này. Chúng ta sẽ cùng đỗ đại học. Tôi ở Bách Khoa, cậu ở Ngoại Thương. Hai ngôi trường chỉ cách nhau một con đường. Dưới gốc cây già kia, tôi sẽ đợi cậu vào ngày chúng ta cùng nhận giấy báo trúng tuyển. Được không?"

Trong khoảnh khắc đó, bài thi dang dở kia dường như không còn quan trọng nữa. Lời hứa của Lâm Phong như một sợi dây gắn kết, kéo cô ra khỏi những áp lực vô hình của tuổi 18.

"Được... hứa đấy." – Tuệ An khẽ đưa ngón tay út ra.

Lâm Phong mỉm cười – một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời sau cơn mưa, anh móc tay mình vào tay cô.

Dưới tán lá xanh của mùa hè năm ấy, giữa mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt, có một lời hứa còn nặng ký hơn cả những con số trên bảng điểm đã được thành hình. Họ không chỉ hứa về một ngôi trường, mà là hứa về một tương lai có nhau.