MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChờ em dưới tán cây mùa cũChương 5: Những rung động không tên trong giờ giải lao

Chờ em dưới tán cây mùa cũ

Chương 5: Những rung động không tên trong giờ giải lao

667 từ · ~4 phút đọc

Sau sự kiện "bỏ thi" chấn động cả khối 12, cái tên Lâm Phong và Tuệ An dường như luôn xuất hiện cùng nhau trong mọi cuộc tán gẫu của đám bạn. Thế nhưng, nhân vật chính của chúng ta lại chọn cách im lặng một cách đầy kỳ lạ.

Giờ giải lao giữa tiết ba và tiết bốn. Tiếng loa trường đang phát một bản nhạc không lời nhẹ nhàng. Tuệ An ngồi trong lớp, tay cầm bút chì vẽ vẩn vơ lên lề sách giáo khoa. Cô vẽ một tán cây, rồi lại vô thức viết hai chữ "L.P" nhỏ xíu ngay bên cạnh.

"Lại vẽ bậy rồi."

Một hộp sữa dâu lạnh đột ngột áp vào má khiến Tuệ An giật bắn mình. Lâm Phong không biết đã đứng cạnh cửa sổ từ lúc nào. Anh không vào lớp, chỉ đứng ở hành lang, một tay tựa vào bậu cửa, tay kia đưa hộp sữa cho cô.

"Của cậu. Uống đi cho tỉnh táo, tiết sau là môn Toán của thầy Hùng 'sát thủ' đấy."

Tuệ An nhận lấy hộp sữa, cảm giác hơi lạnh lan tỏa từ lòng bàn tay lên tận tim. "Cảm ơn... Sao cậu biết tôi thích sữa dâu?"

Lâm Phong nhướn mày, ánh mắt anh lướt qua cuốn sổ tay đang mở của cô, dừng lại ở hai chữ "L.P" vừa được viết vội. Anh khẽ cười, nụ cười khiến bao cô gái lớp bên phải ngoái nhìn: "Tôi còn biết nhiều thứ về cậu hơn thế nữa cơ. Ví dụ như... mỗi khi cậu bối rối, tai cậu sẽ đỏ lên như quả cà chua."

Tuệ An vội vàng đưa tay che tai, quay mặt đi chỗ khác: "Cậu... cậu rảnh rỗi quá thì đi giải đề thi quốc gia đi!"

Lâm Phong không đi. Anh cứ đứng đó, lặng lẽ ngắm nhìn dáng vẻ bối rối của cô. Giờ giải lao ồn ào với tiếng chạy nhảy, tiếng nô đùa của bạn bè dường như bị đẩy ra xa. Trong không gian nhỏ hẹp ở bậu cửa sổ, chỉ còn lại mùi hương bạc hà thanh khiết từ người anh và hương dâu ngọt ngào từ hộp sữa trên tay cô.

"Tuệ An này." – Giọng Lâm Phong bỗng trở nên trầm thấp.

"Hửm?"

"Lời hứa hôm trước... tôi không nói chơi đâu. Nên là, đừng có gây áp lực cho bản thân quá. Cậu chỉ việc học thôi, còn lại để tôi lo."

Tuệ An ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt kiên định của anh. Trong giây phút ấy, một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào tâm trí cô. Đó không phải là sự hiếu thắng giữa hai đối thủ, cũng không phải là tình bạn đơn thuần. Nó là một thứ rung động không tên, mỏng manh nhưng lại vô cùng rõ rệt, giống như mầm non đang cố vươn mình dưới tán cây già sau cơn mưa hạ.

"Lâm Phong, sao cậu lại tốt với tôi thế?" – Câu hỏi vừa thốt ra, Tuệ An đã thấy hối hận vì nó quá trực diện.

Lâm Phong im lặng một lúc. Anh vươn tay, khẽ xoa đầu cô – một hành động thân mật mà trước đây cô chắc chắn sẽ gạt ra ngay lập tức. Nhưng lần này, Tuệ An lại đứng yên, để mặc hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang.

"Vì cậu là 'mùa cũ' của tôi, và cũng là 'mùa mới' duy nhất mà tôi muốn chờ."

Tiếng chuông vào lớp vang lên cắt ngang cuộc đối thoại. Lâm Phong thu tay lại, nháy mắt với cô rồi quay lưng bước đi. Tuệ An ngồi phịch xuống ghế, tay ôm chặt hộp sữa dâu đã không còn lạnh nữa, nhưng trái tim cô thì lại nóng rực.

Thì ra, những rung động tuổi 17 không cần một cái tên cụ thể. Chỉ cần một hộp sữa dâu, một cái xoa đầu và một ánh mắt tin cậy, cũng đủ để biến những giờ giải lao bình thường trở thành ký ức không thể nào quên.