MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChờ em dưới tán cây mùa cũChương 6: Cơn mưa bất chợt và chiếc áo khoác của anh

Chờ em dưới tán cây mùa cũ

Chương 6: Cơn mưa bất chợt và chiếc áo khoác của anh

588 từ · ~3 phút đọc

Trời tháng Sáu đúng là một đứa trẻ nóng nảy, vừa mới nắng rát đó thôi mà khi tiếng trống tan trường vừa điểm, những đám mây đen kịt đã kéo đến, nuốt chửng cả ánh hoàng hôn yếu ớt.

Tuệ An đứng ở sảnh chính, lo lắng nhìn màn mưa trắng xóa dội xuống sân trường. Cô lại quên mang ô. Mùi đất ẩm bốc lên nồng nặc, tiếng mưa gào thét trên mái tôn khiến lòng người thêm phần bất an.

"Vẫn chưa về sao?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Lâm Phong đang đứng đó, tay cầm quả bóng rổ, mồ hôi còn lấm tấm trên trán. Có vẻ anh vừa kết thúc buổi tập dưới sân tập có mái che.

"Tôi đợi mưa ngớt một chút... mà có vẻ còn lâu lắm." – Tuệ An thở dài, đôi vai nhỏ khẽ run lên vì hơi lạnh từ cơn mưa tạt vào.

Lâm Phong không nói gì, anh đặt quả bóng xuống, rồi thản nhiên cởi chiếc áo khoác đồng phục màu xanh đen đang mặc bên ngoài ra. Trước sự ngỡ ngàng của Tuệ An, anh choàng chiếc áo lên vai cô. Chiếc áo quá rộng so với thân hình mảnh mai của Tuệ An, trùm kín lấy cô, mang theo cả hơi ấm và mùi hương bạc hà xen lẫn chút mùi nắng đặc trưng của anh.

"Cậu làm gì thế? Cậu sẽ bị lạnh đấy!" – Tuệ An định cởi trả lại nhưng đã bị bàn tay to lớn của anh giữ chặt hai mép áo.

"Mặc vào. Cậu vừa mới ốm dậy, định để tôi lại phải bế vào phòng y tế lần nữa à?" – Giọng anh có chút ra lệnh, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự lo lắng.

Lâm Phong kéo khóa áo lên tận cằm cho cô, bàn tay anh vô tình chạm nhẹ vào cổ Tuệ An khiến cô cảm thấy như có một luồng điện chạy qua. Trong không gian mờ ảo của màn mưa, gương mặt anh gần trong gang tấc, đôi mắt hổ phách sâu thẳm như muốn hút hồn người đối diện.

"Chờ ở đây. Tôi đi lấy xe."

Chẳng đợi cô phản ứng, Lâm Phong đã lao mình vào màn mưa tầm tã. Tuệ An đứng lặng người, tay siết chặt vạt áo khoác còn vương hơi ấm của anh. Cô có thể cảm nhận rõ nhịp tim mình đang đập loạn xạ, át cả tiếng mưa rơi.

Một lúc sau, chiếc xe đạp điện quen thuộc của Lâm Phong dừng lại ngay trước sảnh. Anh ướt sũng, mái tóc bết lại che bớt một phần trán, nhưng nụ cười trên môi thì lại rạng rỡ hơn bao giờ hết.

"Lên xe đi, tôi đưa cậu về."

Tuệ An ngập ngừng bước xuống, ngồi phía sau xe anh. Cô rụt rè túm lấy một góc áo của anh, nhưng Lâm Phong đã vòng tay ra sau, kéo hai tay cô đặt vào túi áo khoác của chính anh đang mặc trên người cô.

"Giữ cho chặt, đường trơn lắm."

Chiếc xe lao đi trong màn mưa trắng xóa. Tuệ An áp mặt vào lưng anh, cảm nhận sự vững chãi và ấm áp giữa cơn giông bão. Dưới tán lá của những hàng cây bên đường đang oằn mình trong gió, Tuệ An thầm nghĩ, có lẽ cơn mưa này không đáng ghét như cô tưởng. Bởi vì chính cơn mưa ấy đã cho cô biết, chiếc áo khoác của Lâm Phong thực sự là nơi trú ẩn bình yên nhất thế gian.