Suốt cả buổi sáng hôm sau, Tô Đào thực hiện triệt để chiến dịch "tàng hình". Cô đi học sớm, ngồi thu mình một góc, và ngay khi tiếng chuông ra chơi vừa vang lên, cô đã lập tức ôm lấy xấp tài liệu chạy biến ra hành lang phía sau dãy nhà thể chất – nơi vốn vắng vẻ và ít người qua lại.
Tô Đào tựa lưng vào lan can, hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây có mùi rêu xanh và hương nắng nhạt, nhưng nó chẳng thể làm dịu đi sự thắt lại trong lòng cô. Cô nhìn xuống trang sách Toán, nhưng tâm trí lại hiện lên hình ảnh Lâm Tuệ mỉm cười dịu dàng bên cạnh Thẩm Ngôn.
"Chạy nhanh đấy."
Một giọng nói lạnh lùng, pha chút khàn đặc vang lên ngay phía trước. Tô Đào giật nảy mình, vừa ngẩng lên đã thấy bóng dáng cao lớn của Thẩm Ngôn đang chắn ngay trước mặt. Anh đứng ngược sáng, đôi mắt đen sâu thẳm ẩn sau gọng kính đang nhìn cô một cách đầy áp lực.
Tô Đào hốt hoảng định lách qua người anh để chạy tiếp, nhưng Thẩm Ngôn đã nhanh hơn. Anh đưa cả hai tay lên, chống mạnh vào lan can phía sau cô, khóa chặt cô vào không gian giữa hai cánh tay mình.
"Lại định chạy đi đâu?" Anh cúi người xuống, gương mặt tuấn tú chỉ cách cô vài centimet.
Tô Đào hoảng loạn cúi gầm mặt, lắp bắp: "Cậu... cậu buông mình ra. Lâm Tuệ chắc đang đợi cậu hỏi bài đấy."
"Nhìn tôi." Thẩm Ngôn gằn giọng, bàn tay phải rời khỏi lan can, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết nâng cằm cô lên, buộc cô phải đối diện với mình.
Tô Đào mím môi, đôi mắt rưng rưng cố tình nhìn sang phía bồn hoa bên cạnh để tránh né ánh mắt rực cháy của anh.
"Cậu nhìn đi đâu thế? Đang nói chuyện với tôi cơ mà?" Thẩm Ngôn nhích lại gần hơn, hơi thở bạc hà thanh khiết phả nhẹ lên gương mặt cô. Giọng anh bỗng chốc dịu xuống, mang theo một sự kiên nhẫn hiếm có: "Về chuyện của Lâm Tuệ, hôm qua tôi đã từ chối cô ta rồi."
Tô Đào ngẩn ra, đôi mắt tròn xoe cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào anh: "Từ chối? Nhưng cô ấy giỏi như vậy..."
Thẩm Ngôn khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ ngạo kiều: "Giỏi hay không liên quan gì đến tôi? Tôi đã nói rồi, tôi chỉ có thời gian dành cho một 'đồ ngốc' thôi. Dạy một mình cậu đã khiến tôi kiệt sức rồi, làm gì còn tâm trí dạy thêm ai nữa?"
Tim Tô Đào hẫng một nhịp. "Một mình cậu" – ba chữ đó như một liều thuốc ngọt lịm rót thẳng vào tai cô.
"Thẩm Ngôn..."
"Nghe cho kỹ đây," anh siết nhẹ cằm cô, ánh mắt tràn đầy sự chiếm hữu tuyệt đối: "Tôi không rảnh rỗi đến mức đi xoa đầu hay mua sữa cho tất cả mọi người. Từ trước đến nay, và cả sau này nữa, tôi chỉ dạy một mình cậu thôi. Đã hiểu chưa?"
Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức Tô Đào có thể nghe thấy nhịp tim đập loạn xạ của chính mình. Những uất ức, ghen tuông của ngày hôm qua tan biến sạch sẽ như chưa từng tồn tại. Cô nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của mình phản chiếu trong đôi đồng tử của anh – vị trí độc tôn mà không một hoa khôi hay nữ sinh ưu tú nào có thể chạm tới.
Tô Đào lí nhí, mặt đỏ bừng: "Hiểu... hiểu rồi."
"Hiểu rồi thì đi về lớp làm nốt 10 bài tập tích phân cho tôi." Thẩm Ngôn thu tay lại, xoa nhẹ mái tóc cô một cách đầy nuông chiều trước khi quay lưng đi trước.
Tô Đào đứng ngẩn ngơ tại hành lang, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của chàng trai sơ mi trắng phía trước. Gió xuân từ đâu thổi tới, cuốn theo hương thơm nhẹ nhàng của những cánh hoa sớm, lướt qua gò má nóng hổi của cô.
Hóa ra, hạnh phúc nhất không phải là được người mình thích dạy học, mà là biết được rằng trong thế giới của anh ấy, mình là ngoại lệ duy nhất.