Kim đồng hồ trên bàn học của Tô Đào đã chỉ sang con số 12. Cả căn phòng chỉ còn lại ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn học, bao phủ lên những chồng sách giáo khoa cao ngất và xấp đề thi thử dày cộm.
Tô Đào dụi dụi đôi mắt đã bắt đầu cay sè vì buồn ngủ. Cô nhìn vào bài toán xác suất cuối cùng trong đề, cảm thấy những con số như đang nhảy múa trêu ngươi. Theo thói quen, cô cầm chiếc điện thoại lên, ngón tay chần chừ một lúc rồi bấm vào dãy số quen thuộc.
Chỉ sau hai hồi chuông, đầu dây bên kia đã bắt máy. Không gian yên tĩnh khiến giọng nói trầm thấp của Thẩm Ngôn vang lên rõ mồn một, như thể anh đang ở ngay sát bên cạnh cô.
"Chưa ngủ à?"
Tô Đào nằm ườn ra bàn, giọng nói có chút nũng nịu vì mệt mỏi: "Thẩm Ngôn, câu cuối của đề 15 khó quá... mình làm mãi không ra. Cậu không ngủ sao?"
Ở đầu dây bên kia, Thẩm Ngôn khẽ lật một trang sách, âm thanh sột soạt truyền qua ống nghe mang lại một cảm giác an tâm kỳ lạ.
"Tôi đợi điện thoại của cậu." Anh thản nhiên đáp, như thể việc thức đêm đợi một cô nàng ngốc nghếch hỏi bài là chuyện đương nhiên. "Mở loa ngoài đi, tôi giảng cho cậu nghe lần cuối rồi đi ngủ."
Tô Đào ngoan ngoãn làm theo. Tiếng giảng bài của Thẩm Ngôn rất đều đặn, không nhanh không chậm, thỉnh thoảng anh lại dừng lại hỏi cô đã hiểu chưa. Trong đêm thanh vắng, giọng nói ấy trầm ấm như một bản nhạc ballad, lấp đầy căn phòng cô quạnh của cô.
Dần dần, tiếng bút sột soạt trên giấy nháp của Tô Đào chậm lại. Áp lực của kỳ thi cùng cơn buồn ngủ ập đến khiến mi mắt cô nặng trĩu. Cô nghe tiếng anh nói, nhưng tâm trí đã bắt đầu trôi lơ lửng giữa những đám mây.
Thẩm Ngôn đang giảng đến bước cuối cùng thì không nghe thấy tiếng phản hồi. Anh ngừng lại, khẽ gọi: "Tô Đào? Hiểu chưa?"
Đáp lại anh chỉ là một sự tĩnh lặng, và rồi là tiếng thở đều đặn, nhè nhẹ phát ra từ phía điện thoại.
Thẩm Ngôn khẽ bật cười, một nụ cười ấm áp mà có lẽ cả đời này không ai ở trường có cơ hội nhìn thấy. Anh không ngắt máy, cũng không gọi cô dậy. Anh tựa lưng vào thành giường, đặt điện thoại lên gối ngay cạnh tai mình.
Tiếng thở của Tô Đào rất nhẹ, thỉnh thoảng cô còn khẽ lầm bầm gì đó như đang nói mớ về công thức toán học. Đối với Thẩm Ngôn, âm thanh này còn êm ái hơn bất kỳ bản nhạc không lời nào. Nó khiến anh cảm thấy cô gái nhỏ bé ấy đang thật sự ở đây, ngay trong tầm tay của mình.
Anh tắt đèn phòng, căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng xanh mờ ảo từ màn hình điện thoại vẫn đang kết nối. Thẩm Ngôn nhắm mắt lại, lắng nghe từng nhịp thở của cô, cảm nhận một sự bình yên chưa từng có len lỏi vào tim.
"Ngủ ngon, đồ ngốc." Anh thì thầm vào ống nghe, giọng nói dịu dàng đến mức có thể làm tan chảy cả trời đông.
Đêm hôm đó, Thẩm Ngôn cũng ngủ quên mất. Điện thoại vẫn bật, cuộc gọi kéo dài hơn bốn tiếng đồng hồ. Sáng hôm sau, khi Tô Đào tỉnh dậy, điều đầu tiên cô nhìn thấy là màn hình điện thoại vẫn hiện dòng chữ: "Cuộc gọi đang tiếp diễn: 04:12:35".
Trái tim cô bỗng chốc đập loạn nhịp. Hóa ra, trong những đêm đông lạnh giá của kỳ thi cuối cấp, có một người đã tình nguyện thức cùng cô, canh giữ cho giấc ngủ của cô bằng sự kiên nhẫn thầm lặng nhất.