Sau trận thủy chiến dưới mương con rồng, trời đất dường như cũng dịu lòng hơn. Cái oi nồng của buổi trưa tan đi, nhường chỗ cho những cơn gió nồm nam mát rượi thổi qua những rặng tre già. Sáng hôm sau là ngày Chủ nhật, đám trẻ không phải đến trường. Đối với thằng Lành, Chủ nhật không có nghĩa là ngủ nướng, mà là những cuộc phiêu lưu len lỏi khắp các ngõ ngách trong làng để tìm kiếm "thức quà" của đất trời.
Lành ơi! Đi hái duối không? – Tiếng cái Mận trong trẻo vang lên từ ngoài ngõ.
Lành đang ngồi quét sân, nghe thấy tiếng Mận thì vội vàng buông chổi, chạy tót ra. Hôm nay Mận mặc chiếc áo hoa nhí đã bạc màu, tóc thắt hai bím nhỏ xinh, tay xách một chiếc giỏ mây con con. Đi sau Mận là thằng Đực và thằng Cò, hai đứa đang mải mê tranh nhau một con dế mèn vừa bắt được.
Nghe nói dậu nhà bà cụ Tứ duối đang chín rộ lắm, vàng cả một góc vườn. – Mận cười, đôi mắt lấp lánh như hai hạt nhãn.
Cả nhóm kéo nhau đi về phía cuối làng, nơi có những hàng rào dâm bụt xen lẫn với những bụi duối già nua, nhám xít. Cây duối không lộng lẫy, thân nó sần sùi, lá nhám như tờ giấy ráp, nhưng đối với đám trẻ quê, nó lại giấu trong mình những viên ngọc quý.
Khi đến nơi, một mùi hương thanh tao, nhẹ nhàng thoang thoảng trong không gian. Đó là mùi của quả chín hòa quyện với mùi lá mục và hơi đất ẩm. Những quả duối chín vàng mọng, nhỏ xíu như những hạt nút, lấp ló sau những tán lá xanh rì. Chúng không chín đồng loạt mà cứ lấm tấm, quả này chín trước, quả kia chín sau, như muốn trêu ngươi lũ trẻ.
Kia kìa! Chùm kia to quá! – Thằng Cò nhanh nhẹn như một con sóc, nó len lỏi vào hốc dậu, mặc cho những cành duối khô quẹt vào da thịt đau rát.
Lành và Mận đứng bên ngoài, hái những quả ở tầm thấp. Lành chọn những quả vàng rực nhất, căng mọng nhất rồi đưa cho Mận:
Nè, quả này ngọt lắm, Mận ăn đi.
Mận đón lấy, khẽ bóc lớp vỏ mỏng tang, để lộ phần thịt quả trắng đục bên trong. Khi đưa vào miệng, vị ngọt thanh tao tan ra đầu lưỡi, một vị ngọt không hề gắt mà lại rất sâu, đượm chút hương rừng gió nội. Mận nhai chậm rãi, rồi nhìn Lành cười:
Ngọt thật Lành ạ! Ngọt hơn cả kẹo kéo ông già bán trước cổng trường.
Thằng Đực lúc này đã leo hẳn lên một cành duối lớn, nó vừa hái vừa nhét đầy mồm, trông bộ dạng thật buồn cười. Nó ném xuống cho Lành một chùm quả chín mọng:
Ăn đi, đừng có mải nhìn cái Mận nữa!
Lành đỏ mặt, lúi cúi nhặt chùm quả rồi giả vờ nhìn đi chỗ khác. Tuổi mười hai, mười ba, những rung động đầu đời chưa gọi được thành tên, chỉ biết rằng mỗi khi đứng gần cái Mận, Lành thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp, và những quả duối hái được dường như cũng trở nên ngọt ngào hơn hẳn.
Trong lúc hái quả, đám trẻ không quên "tám" đủ thứ chuyện trên đời. Thằng Cò kể về chuyện con mèo nhà nó mới đẻ, thằng Đực thì khoe về kế hoạch làm một chiếc ná cao su thật xịn để đi bắn chim. Còn Mận, cô bé chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại nhắc nhở các bạn đừng hái quá đà, phải để lại một ít cho chim chóc trong vườn.
Dưới cái nắng xuyên qua kẽ lá, những bóng nắng nhảy múa trên vai áo, trên mái tóc của chúng. Tiếng chim sẻ ríu rít trên ngọn cây cao hòa cùng tiếng cười đùa vô tư lự của lũ trẻ nghèo. Những quả duối nhỏ bé ấy không chỉ là món quà vặt, mà còn là sợi dây kết nối những tâm hồn ngây thơ, tạo nên một mảnh ký ức lấp lánh màu vàng của sự ấm áp.
Khi chiếc giỏ mây đã đầy ắp, cả bọn kéo nhau ra gốc đa nghỉ chân. Lành chợt thấy một bông hoa duối nhỏ xíu rụng trên vai Mận. Nó định giơ tay nhặt giúp, nhưng rồi lại ngập ngừng rụt lại.
Sao thế Lành? – Mận ngẩng đầu lên hỏi.
À… không có gì. Đang nghĩ mai đi học có nên mang duối cho thầy giáo không thôi. – Lành chữa thẹn bằng một câu nói vu vơ.
Mận cười, gật đầu:
Ừ, thầy giáo chắc cũng thích lắm. Hồi xưa thầy cũng là trẻ con ở làng mình mà.
Hoàng hôn buông xuống, những hốc dậu duối lại chìm vào bóng tối mờ ảo. Đám trẻ tản ra về nhà, lòng tràn đầy niềm vui giản đơn. Những quả duối vàng vẫn còn đọng lại vị ngọt trên môi, như một lời hứa hẹn về những mùa hè bất tận, nơi mỗi gốc cây, hốc dậu đều chứa đựng một kho báu diệu kỳ của tuổi thơ.
Đêm đó, Lành nằm mơ thấy mình lạc vào một khu rừng toàn cây duối chín vàng. Ở đó, nó thấy cái Mận đang mỉm cười, và tay nó đang nắm chặt một chùm quả duối to nhất, ngọt nhất để dành riêng cho người bạn nhỏ của mình.