MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChuyến Đò Ngang Tuổi ThơChương 6

Chuyến Đò Ngang Tuổi Thơ

Chương 6

998 từ · ~5 phút đọc

Sau phi vụ vườn khế, lão Què bỗng trở thành "đồng minh" bí mật của đám trẻ. Nhưng khi tháng Tư lùi xa, nhường chỗ cho những cơn gió Nam thổi về lồng lộng khắp triền đê, tâm trí của thằng Lành, thằng Đực và thằng Cò không còn đặt ở những hốc dậu hay vườn tược nữa. Chúng bắt đầu hướng mắt lên bầu trời cao xanh ngắt – nơi những cánh diều bắt đầu kiêu hãnh tung bay.

Ở làng, đứa trẻ nào không biết làm diều thì coi như chưa có tuổi thơ. Nhưng để làm được một chiếc diều "chiến", có thể bay cao nhất và đứng vững trước những cơn gió chướng thì lại là cả một nghệ thuật.

Lành, mượn được con dao rựa của ba mày chưa? – Thằng Đực đứng ngoài ngõ hét lớn, tay cầm một sấp giấy báo cũ và một ống hồ dán tự chế từ cơm nguội tán nhuyễn.

Lành chạy ra, tay cầm con dao rựa sắc lẹm và mấy nan tre đã được cha nó vót sẵn từ tối qua. Tre làm diều phải là loại tre già, đủ độ dẻo để uốn cong nhưng cũng đủ cứng để không bị gãy khi gặp gió mạnh. Cha Lành bảo: "Làm diều cũng như làm người, phải biết uốn nắn đúng chỗ, biết mềm mỏng khi cần thì mới bay cao được".

Bốn đứa trẻ lại tụ tập dưới gốc đa, bắt đầu "công trình" vĩ đại nhất trong tháng. Thằng Đực đảm nhận việc vót nan cho thật đều, thằng Cò khéo léo phết hồ lên mặt giấy báo, còn Lành và cái Mận phụ trách việc dán cánh và làm đuôi diều.

Đuôi phải dài một chút thì diều mới không bị đảo. – Cái Mận vừa dán vừa nói, đôi tay nhỏ nhắn tỉ mẩn vuốt từng nếp giấy.

Chiếc diều của nhóm Lành to nhất đám, được dán bằng những trang báo cũ có in hình những chuyến tàu hỏa và những tòa nhà cao tầng ở tận phương trời nào. Lành lén dùng bút mực viết tên bốn đứa vào một góc cánh diều, kèm theo một dòng chữ nguệch ngoạc: "Bay đi thật xa".

Khi mặt trời bắt đầu xuống thấp, nhuộm đỏ cả một vùng chân trời, cũng là lúc chiếc diều hoàn thành. Cả bọn hò hét nhau chạy ra triền đê. Gió ở đây mạnh hơn hẳn trong làng, nó mang theo mùi cỏ mục và hơi mát từ sông thổi vào, làm tung bay những vạt áo sờn màu.

Chuẩn bị nhé! Một… hai… ba… Thả! – Thằng Đực hét lớn.

Lành cầm cuộn dây thừng con, bắt đầu chạy thật nhanh dọc theo triền đê. Phía sau, thằng Cò giơ cao chiếc diều, chờ một luồng gió mạnh rồi tung lên không trung. Chiếc diều chao đảo vài vòng, như một kẻ say rượu đang cố tìm lại thăng bằng, rồi bất ngờ "no gió", nó vút lên cao, kéo căng sợi dây trong tay Lành.

Lên rồi! Lên rồi tụi bây ơi! – Cái Mận nhảy cẫng lên, hai bím tóc vung vẩy theo nhịp chân.

Lành nới lỏng dây, chiếc diều báo cũ càng lúc càng nhỏ lại, chỉ còn là một chấm đen bé xíu giữa nền trời tím sẫm của buổi hoàng hôn. Trên cao kia, nó trông thật kiêu hãnh, vượt lên trên những ngọn tre, vượt lên trên cả những mái nhà tranh nghèo nàn của làng quê.

Ba đứa trẻ và cái Mận nằm vật ra bãi cỏ triền đê, tay Lành vẫn giữ chặt sợi dây diều cảm nhận cái rung động của gió truyền từ tận tầng không xuống lòng bàn tay.

Mai này lớn lên, tụi bây muốn đi đâu? – Thằng Cò nhìn lên bầu trời, hỏi bâng quơ.

Tao muốn đi con tàu hỏa in trên cánh diều kia kìa. Nghe nói nó chạy nhanh lắm, đưa mình ra tới tận Hà Nội luôn. – Thằng Đực hào hứng nói.

Còn Mận thì sao? – Lành quay sang nhìn cô bạn.

Mận im lặng một lúc, rồi nhỏ nhẹ:

Mận chỉ muốn làng mình có điện, để đêm nào cũng sáng như đêm trăng, để mẹ Mận không phải thắp đèn dầu khâu áo đến mỏi mắt nữa.

Lành không nói gì, nó nhìn chiếc diều đang lơ lửng trên cao. Trong lòng đứa trẻ mười hai tuổi bỗng trào dâng một cảm giác lạ lùng. Nó ước mình cũng giống như chiếc diều kia, có một sợi dây kết nối với mảnh đất này nhưng lại có đôi cánh để bay đi tìm hiểu thế giới rộng lớn ngoài kia. Nó muốn mang theo mùi khói bếp của mẹ, vị ngọt quả duối của Mận và cả những trận cười của thằng Đực, thằng Cò đi cùng trên mọi nẻo đường.

Bỗng nhiên, một cơn gió xoáy mạnh ập đến. Sợi dây diều trong tay Lành căng khựng lại rồi… phựt.

Sợi dây đứt đoạn. Chiếc diều mất phương hướng, chao liệng mấy vòng rồi bị gió cuốn bay đi xa mãi, mất hút sau rặng núi mờ xa. Cả bọn đứng hình trong vài giây. Cái Mận tiếc ngẩn ngơ, thằng Cò thì định chạy theo nhưng Lành ngăn lại:

Thôi, để nó bay đi. Nó chở theo ước mơ của tụi mình đi rồi đó.

Buổi chiều hôm ấy, bốn đứa trẻ lững thững đi về trong bóng tối đang dần bao phủ. Chúng không buồn vì mất diều, bởi chúng biết rằng ngày mai, chúng sẽ lại cùng nhau vót nan tre, lại cùng nhau dán báo để tạo nên những cánh diều mới.

Nhưng cái khoảnh khắc sợi dây diều đứt đoạn ấy đã vô tình gieo vào lòng Lành một ý niệm mơ hồ về sự chia ly và những hành trình không định trước. Chiếc diều giấy tuy mong manh nhưng đã kịp thắp lên trong lòng những đứa trẻ vùng quê nghèo một khát vọng vươn xa, mạnh mẽ hơn cả những cơn gió chướng miền Trung.