Đêm kinh thành tĩnh mịch, nhưng bên trong căn phòng của Vân Niệm tại phủ Tướng quân, không khí lại dường như đặc quánh bởi những cảm xúc đan xen. Chiếc vòng ngọc huyết nằm im lìm trong lòng bàn tay nàng, tỏa ra một thứ ánh sáng huyền bí và ấm áp kỳ lạ. Vân Niệm cảm nhận được sức nặng của nó – không phải sức nặng của vàng ngọc, mà là sức nặng của một lời thề ước, của một vị trí mà hàng ngàn cô gái ngoài kia sẵn sàng đánh đổi cả tính mạng để có được.
"Thừa Dụ ca ca..." Nàng khẽ gọi, giọng nói vẫn còn vương chút nghẹn ngào. "Huynh có biết thứ này có ý nghĩa gì không? Muội chỉ là một cô gái lớn lên từ bùn đất, tay muội còn vết chai vì cuốc đất, vai muội còn đau vì gánh nước. Muội không biết lễ nghi, không biết thưởng trà, càng không biết cách đối phó với những mưu mô trong cung kia. Chiếc vòng này... muội gánh không nổi."
Tiêu Thừa Dụ không để nàng lùi bước. Hắn nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của nàng, bao bọc chúng trong đôi tay rộng lớn của mình. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đang chứa đầy sự bất an của nàng, ánh mắt cương quyết chưa từng có:
"Niệm Nhi, nghe ta nói. Ta không cần một Thái tử phi tinh thông cầm kỳ thi họa nhưng lòng dạ hẹp hòi. Ta cần một Niệm Nhi đã cùng ta chia nửa củ ngô nướng giữa đêm đông, một Niệm Nhi đã thức trắng đêm sắc thuốc khi ta bị trọng thương. Vết chai trên tay muội là minh chứng cho sự thiện lương, sự mạnh mẽ mà không vị tiểu thư đài các nào có được. Thế giới ngoài kia có thể phức tạp, nhưng bên cạnh ta, muội chỉ cần là chính mình."
Hắn dừng lại một chút, giọng trầm xuống đầy xót xa: "Ba năm ở thôn Thanh Khê là quãng thời gian ta hạnh phúc nhất. Không có âm mưu, không có ám sát, chỉ có tiếng suối chảy và dáng hình muội bên khói bếp. Nếu có thể, ta ước mình mãi là chàng thư sinh nghèo kia. Nhưng ta không thể trốn chạy mãi, vì ta phải mạnh mẽ mới có thể bảo vệ được muội và phụ thân muội."
Vân Niệm im lặng. Nàng hiểu ý hắn. Thân phận Thái tử là một cái lồng vàng, nhưng cũng là một thanh bảo kiếm. Nếu hắn không cầm lấy nó, kẻ thù sẽ dùng nó để tiêu diệt hắn và cả những người hắn yêu thương.
"Vậy... huynh sẽ không lừa dối muội nữa chứ?" Nàng hỏi, đôi mắt tròn xoe nhìn hắn.
Tiêu Thừa Dụ bật cười, nụ cười hiếm hoi xua tan đi vẻ lạnh lùng của vị Thái tử cao quý. Hắn giơ tay lên trời: "Ta thề với trăng sao, nếu sau này còn giấu giếm Niệm Nhi điều gì, sẽ bị..."
"Đừng nói bậy!" Vân Niệm vội che miệng hắn lại. Nàng thở dài, khẽ tựa đầu vào vai hắn. "Muội tin huynh. Nhưng phụ thân muội... ông ấy thực sự rất giận."
Vừa nhắc đến Vân Thiết, một tiếng "hừ" lạnh thấu xương vang lên từ phía ban công. Cánh cửa sổ vốn đang khép hờ bỗng nhiên bị một luồng gió mạnh thổi tung. Một bóng người to lớn, tay cầm thanh đại đao sáng loáng nhảy phắt vào phòng.
"Tiểu tử thối! Ngươi coi phủ Tướng quân của ta là chợ sao? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, lại còn dám leo tường vào phòng con gái ta giữa đêm khuya?"
Vân Thiết đứng đó, hàm râu vểnh lên vì tức giận, gương mặt đen kịt như mây đen trước cơn bão. Vân Niệm giật mình đẩy Tiêu Thừa Dụ ra, mặt đỏ bừng như gấc chín.
"Phụ thân! Người... sao người lại ở đây?"
Vân Thiết không thèm nhìn con gái, đôi mắt hình viên đạn dán chặt vào Tiêu Thừa Dụ. "Ta không ở đây để ngươi dâng mỡ tới miệng mèo à? Thái tử điện hạ, ngài thật biết cách chọn thời điểm đấy! Ngài nghĩ ngài mang chiếc vòng của cố hoàng hậu đến là ta sẽ gả con gái cho ngài sao? Mơ đi!"
Tiêu Thừa Dụ không hề sợ hãi, hắn đứng thẳng người, hành lễ một cách cung kính nhưng vẫn giữ được khí chất của một vị quân vương tương lai: "Nhạc phụ đại nhân, tiểu sinh thật lòng muốn chăm sóc Niệm Nhi cả đời."
"Ai là nhạc phụ của ngươi? Ta đã đồng ý đâu!" Vân Thiết quát lên, thanh đại đao trong tay cắm phập xuống sàn gỗ, khiến căn phòng rung chuyển. "Ngươi là Thái tử, quanh ngươi là họng súng mũi tên. Con gái ta ở bên ngươi chỉ có khổ thôi! Đi về ngay! Nếu không nể tình ngươi từng bảo vệ Niệm Nhi trên đường về, ta đã một đao chém ngươi làm hai đoạn rồi!"
Vân Niệm thấy tình hình căng thẳng, vội chạy lại ôm lấy cánh tay cha: "Phụ thân, người bớt giận. Thừa Dụ ca ca chỉ đến thăm con một chút thôi..."
"Thăm cái gì mà thăm! Đêm hôm khuya khoắt, nam nữ thụ thụ bất thân!" Vân Thiết quay sang con gái, giọng bỗng chốc trở nên yếu ớt và đầy xót xa: "Niệm Nhi, con đừng để vẻ ngoài thư sinh của nó lừa. Đám người hoàng gia lòng dạ sâu như biển, cha chỉ muốn con gả cho một người bình thường, sống một đời bình an ở thôn quê cũng được, ở đây cũng được, nhưng tuyệt đối không phải là cái lồng vàng kia."
Tiêu Thừa Dụ nhìn hai cha con, trong lòng cảm thấy một luồng điện ấm áp. Đây chính là tình thân mà hắn hằng khao khát. Hắn biết, muốn rước được vị Quận chúa này đi, cửa ải khó nhất chính là vị tướng quân cuồng con gái này.
"Tướng quân, ta hiểu nỗi lo của ngài." Tiêu Thừa Dụ trầm giọng. "Ta không hứa sẽ cho nàng một cuộc sống bình lặng như mặt nước, nhưng ta hứa sẽ là người đứng trước nàng, nhận lấy mọi mũi tên hướng về phía nàng. Nếu ta không làm được, cái đầu này ngài cứ việc lấy đi."
Vân Thiết im lặng một hồi lâu, ánh mắt ông nhìn Tiêu Thừa Dụ đầy vẻ phức tạp. Ông thấy được sự kiên định, sự chân thành và cả sự cô độc trong mắt vị Thái tử trẻ tuổi này.
"Hừ, nói thì hay lắm!" Vân Thiết nhổ một bãi nước bọt (dù hơi mất mỹ quan nhưng đúng chất võ tướng). "Cút ngay cho ta! Ngày mai ta sẽ đem Niệm Nhi đi ẩn cư, để xem ngươi tìm ở đâu!"
Nói thì nói vậy, nhưng Vân Thiết đã thu hồi đại đao. Tiêu Thừa Dụ biết mình nên biết điểm dừng, hắn nhìn Vân Niệm một cái đầy thâm tình, ra hiệu cho nàng yên tâm rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm nhanh như khi hắn đến.
Vân Niệm đứng trong phòng, nhìn phụ thân đang hậm hực đóng cửa sổ, rồi lại nhìn chiếc vòng ngọc trên bàn. Nàng biết, cuộc chiến giữa "cha vợ" và "con rể" chỉ mới bắt đầu, và nàng chính là người đứng giữa hai ngọn núi khổng lồ ấy. Nhưng lạ kỳ thay, nàng không còn thấy sợ hãi nữa, vì nàng biết, cả hai người đàn ông này đều yêu nàng hơn chính mạng sống của họ.
Đêm đó, Vân Niệm nằm trên giường, tay nắm chặt chiếc vòng ngọc huyết, môi khẽ mỉm cười. Khói bếp thôn Thanh Khê dường như vẫn còn phảng phất đâu đây, hòa quyện với mùi trầm hương cung đình, báo hiệu một tương lai đầy sóng gió nhưng cũng đầy mật ngọt.