MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Tướng Quân Đến Đón Ta RồiChương 9: GIẤY KHÔNG GÓI ĐƯỢC LỬA

Đại Tướng Quân Đến Đón Ta Rồi

Chương 9: GIẤY KHÔNG GÓI ĐƯỢC LỬA

448 từ · ~3 phút đọc

Sau buổi tiệc, Vân Niệm trở về phủ với tâm trạng rối bời. Nàng trốn trong phòng, không muốn gặp ai, kể cả phụ thân. Nàng cảm thấy mình giống như một con cờ trong một ván bài lớn mà nàng không hề hay biết.

Đến khuya, khi sương mù phủ kín phủ Tướng quân, một bóng đen nhẹ nhàng đáp xuống ban công phòng nàng. Vân Niệm giật mình định hô hoán thì một bàn tay quen thuộc đã che miệng nàng lại.

"Niệm Nhi, là ta."

Vân Niệm đẩy tay Tiêu Thừa Dụ ra, ánh mắt nàng tràn đầy vẻ tủi thân: "Thái tử điện hạ, đêm hôm khuya khoắt ngài đột nhập vào phòng nữ nhi nhà lành làm gì? Ngài không sợ phụ thân tôi chém ngài sao?"

Tiêu Thừa Dụ nhìn nàng, trong mắt hiện lên sự đau xót: "Muội đang giận ta. Ta biết mình sai vì đã giấu muội, nhưng lúc đó ta bị truy sát, nếu lộ thân phận sớm, muội và bà nội sẽ gặp nguy hiểm."

"Vậy sau khi về kinh thành thì sao? Tại sao huynh vẫn đóng kịch là một thư sinh nghèo?" Vân Niệm nghẹn ngào. "Huynh đứng nhìn muội lo lắng huynh không có tiền đi thi, lo huynh bị phụ thân muội bắt nạt... Huynh thấy vui lắm sao?"

Tiêu Thừa Dụ bước tới, ôm chặt lấy nàng. Lần này, Vân Niệm vùng vẫy nhưng hắn không buông. "Không phải ta muốn lừa muội. Ta chỉ muốn ở bên muội với tư cách là Thừa Dụ ca ca lâu thêm một chút nữa. Ở trong hoàng cung kia, ai cũng nhìn ta với sự kính sợ hoặc mưu đồ. Chỉ có ở bên muội, ta mới thấy mình thực sự được sống."

Hắn buông nàng ra, lấy từ trong ngực áo ra một chiếc vòng tay bằng ngọc huyết vô giá: "Đây là vật mẫu hậu quá cố để lại cho con dâu duy nhất của bà. Niệm Nhi, ta giao nó cho muội, cũng là giao cả mạng sống và trái tim này cho muội. Đừng đuổi ta đi, có được không?"

Vân Niệm nhìn chiếc vòng ngọc đỏ rực dưới ánh trăng, trong lòng là một mớ hỗn độn giữa giận hờn và thương cảm. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, cuộc đời bình lặng của cô gái thôn quê đã thực sự chấm dứt, nhường chỗ cho những sóng gió của hoàng tộc. Nàng khẽ gật đầu, để mặc cho hắn ôm vào lòng, sương đêm lạnh buốt nhưng hơi ấm từ lồng ngực hắn lại khiến nàng tin rằng, dẫu thế giới ngoài kia có sụp đổ, người đàn ông này vẫn sẽ che chắn cho nàng.