Bữa tiệc bắt đầu với những điệu múa lộng lẫy và tiếng nhạc cung đình du dương, nhưng Vân Niệm chẳng tâm trí đâu mà thưởng thức. Nàng cảm thấy nghẹt thở. Cảm giác bị lừa dối và sự chênh lệch thân phận quá lớn khiến nàng chỉ muốn chạy ngay về thôn Thanh Khê.
"Kìa, đó là con gái của Vân tướng quân sao? Nghe nói sống ở thôn quê từ nhỏ, chắc là chưa thấy qua cảnh tượng này bao giờ." "Nhìn xem, ngay cả cách cầm ly rượu cũng thật vụng về."
Những tiếng xì xào của các tiểu thư con nhà quan lại truyền đến tai Vân Niệm. Vân Thiết ngồi bên cạnh, tai thính vô cùng, ông lập tức đặt mạnh ly rượu xuống bàn, tiếng động khô khốc khiến những tiếng xì xào im bặt.
"Con gái ta dù sống ở đâu cũng là minh châu của Vân gia. Kẻ nào còn dám nói một câu nhảm nhí, ta sẽ coi đó là lời thách thức đối với 10 vạn đại quân biên thùy!"
Lời tuyên bố đanh thép của Vân Thiết làm cả đại điện rơi vào bầu không khí căng thẳng. Hoàng đế trên ngai vàng bật cười thành tiếng: "Vân ái khanh vẫn nóng tính như ngày nào. Con gái ngươi vừa trở về, đương nhiên trẫm phải có quà gặp mặt."
Nói rồi, Hoàng đế ban cho Vân Niệm danh hiệu "Quận chúa Thanh Khê", kèm theo hàng loạt ngọc ngà châu báu. Đây là một vinh dự cực lớn, khiến những kẻ vừa khinh miệt nàng phải tái mặt ghen tỵ.
Vân Niệm đứng dậy tạ ơn, giọng nàng run run nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh: "Thần nữ tạ ơn Hoàng thượng. Chỉ là thần nữ vốn quen sống thanh đạm, những thứ quý giá này xin được trích một phần để giúp đỡ người nghèo ở làng cũ ạ."
Hoàng đế gật đầu tán thưởng: "Tốt lắm! Một lòng nhân hậu, đúng là con gái của hổ tướng."
Trong khi đó, Tiêu Thừa Dụ ngồi phía trên, ánh mắt chưa bao giờ rời khỏi nàng. Thấy nàng bối rối, hắn quay sang nói với thái giám bên cạnh. Một lúc sau, vị thái giám mang đến cho Vân Niệm một đĩa bánh ngô nhỏ, nóng hổi, đặt nhẹ lên bàn nàng.
"Thái tử điện hạ nói, Quận chúa có lẽ không quen thức ăn cung đình, bánh này do chính đầu bếp riêng của ngài làm, mong Quận chúa nếm thử."
Vân Niệm nhìn đĩa bánh ngô – món bánh giản dị nhất ở thôn quê nay lại xuất hiện giữa bàn tiệc vương giả. Nàng ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt ấm áp của Tiêu Thừa Dụ. Hắn đang dùng hành động để nói với nàng: Dù ta là Thái tử, ta vẫn là Thừa Dụ của muội.
Tuy nhiên, điều này lại lọt vào mắt của Thừa tướng phủ thiên kim – Lâm Tố Tố. Cô ta vốn đã định sẵn là Thái tử phi tương lai, nhìn thấy sự quan tâm đặc biệt này của Thái tử dành cho Vân Niệm, lòng bàn tay cô ta bấm sâu vào khăn gấm, đôi mắt hiện lên tia độc ác.