MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Tướng Quân Đến Đón Ta RồiChương 7: KINH THÀNH PHỒN HOA

Đại Tướng Quân Đến Đón Ta Rồi

Chương 7: KINH THÀNH PHỒN HOA

570 từ · ~3 phút đọc

Đêm trước ngày vào cung dự tiệc Trung thu, phủ Tướng quân đèn đuốc sáng trưng. Vân Thiết lo cho con gái đến mức đi ra đi vào không yên. Ông hết lệnh cho đầu bếp làm món gà hầm sâm để nàng bồi bổ, lại sang phòng nàng kiểm tra xem bộ lễ phục mới may có chỗ nào làm nàng khó chịu không.

Vân Niệm ngồi bên cửa sổ, tay cầm chiếc trâm gỗ cũ mà Tiêu Thừa Dụ tặng năm ngoái ở thôn Thanh Khê. Lòng nàng ngổn ngang trăm mối. Lời nói của hắn dưới ánh trăng tối qua vẫn còn văng vẳng bên tai. "Trở về vị trí vốn có sao?" Nàng tự hỏi, một thư sinh nghèo thì vị trí vốn có là ở đâu? Chẳng lẽ huynh ấy là con nhà quyền quý đang đi lánh nạn?

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp đậu trên cành liễu, Vân Niệm đã bị Liễu phu nhân và một đoàn cung nữ vây quanh. Họ tắm rửa cho nàng bằng nước hoa hồng, trang điểm cho nàng theo phong cách quý phái nhất của kinh thành.

"Đại tiểu thư, người đừng cử động, kẻo hỏng mất hàng mi vừa chuốt." Một cung nữ khéo léo nói.

Khi Vân Niệm bước ra khỏi phòng, Vân Thiết đang đứng đợi sẵn. Ông ngẩn người nhìn con gái. Nàng mặc bộ váy lụa màu xanh thiên thanh, thêu hình mây trắng cuộn trào, cổ đeo vòng vàng ròng chạm khắc tinh xảo. Vẻ đẹp của nàng không phải là sự sắc sảo, kiêu kỳ của các tiểu thư kinh kỳ, mà là sự thuần khiết, dịu dàng như một đóa bách hợp vừa nở.

"Tốt! Rất tốt! Con gái ta là đẹp nhất!" Vân Thiết cười ha hả, nhưng đôi mắt lại thoáng chút buồn. Ông biết, sau cánh cổng cung đình kia, con gái ông sẽ phải đối mặt với vô vàn cạm bẫy.

Vào đến cung, sự xa hoa khiến Vân Niệm choáng ngợp. Những bức tường đỏ cao vút, những mái ngói vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Nàng đi theo phụ thân vào đại điện, nơi hàng trăm quan viên và thân quyến đã ngồi chật kín.

Đúng lúc thái giám hô lớn: "Thái tử điện hạ giá lâm!", cả đại điện chìm vào im lặng, mọi người đồng loạt quỳ xuống. Vân Niệm cũng quỳ theo phụ thân, tim nàng đập thình thịch.

Một đôi hài thêu rồng vàng chầm chậm đi qua trước mắt nàng. Mùi hương trầm nhẹ nhàng, quen thuộc xộc vào mũi. Vân Niệm vô thức ngẩng đầu lên.

Trên cao kia, người đang bước lên vị trí chỉ dưới Hoàng đế một bậc, chính là Tiêu Thừa Dụ. Hắn mặc hoàng bào lộng lẫy, đầu đội mũ miện đính ngọc, khí chất lạnh lùng và uy nghiêm khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Hắn không còn là chàng thư sinh nghèo chuyên chẻ củi cho nàng nữa. Hắn là Thái tử Tiêu Thừa Dụ - người kế vị của cả một giang sơn.

Tiêu Thừa Dụ đưa mắt nhìn xuống dưới điện, ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt bàng hoàng của Vân Niệm. Trong giây lát, sự lạnh lẽo trong mắt hắn tan chảy, hắn khẽ mỉm cười – một nụ cười mà chỉ có nàng mới hiểu. Nhưng với Vân Niệm, nụ cười ấy bỗng trở nên xa vời vợi.