MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀChương 10: VŨ ĐIỆU CỦA SỰ THẬT

DÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀ

Chương 10: VŨ ĐIỆU CỦA SỰ THẬT

613 từ · ~4 phút đọc

Đêm đó, sau khi phong tỏa hiện trường, Thẩm Minh Hạo đưa Vãn Ninh trở về phòng thí nghiệm riêng của anh tại căn cứ quân sự. Anh muốn cô kiểm tra lại mẫu máu của người làm vườn một cách kỹ lưỡng nhất.

Trong phòng thí nghiệm, chỉ có tiếng máy móc chạy rì rì và tiếng lách cách của các ống nghiệm. Vãn Ninh làm việc không ngừng nghỉ suốt 4 tiếng đồng hồ. Thẩm Minh Hạo ngồi ở chiếc ghế đối diện, thỉnh thoảng lại châm một điếu thuốc, khói thuốc nhạt nhòa bao quanh anh như một lớp giáp che giấu những suy tính thâm sâu.

"Xong rồi," - Vãn Ninh thở phào, cô tháo khẩu trang, gương mặt thấm đẫm mồ hôi. "Loại ký sinh trùng này có xuất xứ từ vùng nhiệt đới phía Nam, nó thường được dùng để tẩm vào các cổ vật trong lăng mộ để chống trộm. Điều này xác nhận giả thuyết của anh: kẻ đứng sau vụ này là một trùm buôn lậu cổ vật vô cùng am hiểu về cổ thuật và y học."

Thẩm Minh Hạo đứng dậy, tiến lại gần cô. Anh dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán cô, động tác dịu dàng đến mức khiến Vãn Ninh thấy mũi mình hơi cay.

"Vãn Ninh, sự thật về cha cô có thể còn kinh khủng hơn những gì chúng ta tưởng tượng. Hắn không chỉ bị đẩy xuống, mà là bị dùng làm vật thí nghiệm cho những loại độc dược này."

Vãn Ninh sững người, đôi vai cô run rẩy. Hóa ra, nỗi đau mà gia đình cô phải chịu đựng lại tàn khốc đến thế. Thẩm Minh Hạo ôm cô vào lòng, để cô tựa đầu lên vai mình.

"Đừng sợ, có tôi ở đây rồi. Tôi sẽ biến Thượng Hải này thành địa ngục cho những kẻ đã chạm vào cô và gia đình cô."

Đúng lúc này, Phó quan Trần hớt hải chạy vào: "Thiếu tướng, có biến! Một lô hàng lớn chứa toàn bộ số ngọc bích bị đánh cắp đang được vận chuyển ra bến Hoàng Phố. Và... Lâm Mạn Thanh vừa mất tích."

Thẩm Minh Hạo cười lạnh, nụ cười mang theo sát khí của một vị tướng quân thực thụ. Anh cầm lấy chiếc mũ kê-pi, đeo thanh kiếm chỉ huy vào hông.

"Bác sĩ Khương, cô có muốn đi cùng tôi xem vở kịch cuối cùng tại bến Hoàng Phố không?"

Vãn Ninh cầm lấy hộp cứu thương của mình, ánh mắt cô không còn sự yếu đuối của một tiểu thư, mà là sự sắc lạnh của một người sắp đối mặt với kẻ thù. "Tôi đi để xem hắn chết như thế nào."

Tại bến tàu đêm ấy, gió biển thổi lồng lộng. Giữa những container gỗ cũ kỹ, một bóng người bí ẩn trong chiếc áo choàng đen đang đứng đợi. Thẩm Minh Hạo dẫn đầu đoàn quân, súng đã lên nòng. Nhưng khi kẻ đó quay lại, cả Minh Hạo và Vãn Ninh đều sững sờ.

Kẻ đó không phải là Vương đại nhân, cũng không phải là người của Lâm gia. Đó chính là bác sĩ trưởng của Bệnh viện Thánh Maria – người mà Vãn Ninh luôn kính trọng bấy lâu nay.

"Vãn Ninh, trò chơi chỉ mới thực sự bắt đầu thôi con gái ạ," - Ông ta mỉm cười, một nụ cười lạnh thấu xương giữa đêm đông Thượng Hải.

Vở kịch của sự phản bội và quyền lực đã được đẩy lên cao trào. Khói thuốc của Minh Hạo và hương hoa trà của Vãn Ninh một lần nữa hòa quyện, chuẩn bị cho một cuộc huyết chiến ở chương tiếp theo.