Gió từ sông Hoàng Phố rít lên từng hồi, thổi tung vạt áo măng tô của Thẩm Minh Hạo và làm mái tóc của Khương Vãn Ninh trở nên rối bời. Dưới ánh đèn bão chập chờn tại bến cảng số 9, gương mặt của bác sĩ trưởng bệnh viện Thánh Maria – Giáo sư Tôn – hiện lên vừa xa lạ vừa đáng sợ. Người đàn ông luôn cầm dao mổ để cứu người, người đã từng dìu dắt Vãn Ninh những ngày đầu từ Anh trở về, giờ đây lại đứng giữa những kiện hàng lậu, tay cầm một ống nghiệm chứa thứ chất lỏng màu tím thẫm.
"Thầy... tại sao lại là thầy?" – Giọng Vãn Ninh run rẩy, đôi bàn tay cô siết chặt hộp cứu thương đến trắng bệch.
Giáo sư Tôn khẽ cười, nụ cười hiền từ thường ngày giờ đây méo mó dưới ánh sáng bạc của trăng khuyết. "Vãn Ninh, con vẫn luôn là học trò xuất sắc nhất của ta. Nhưng con chỉ thấy bề nổi của y học. Con nghĩ cứu sống một vài mạng người là vĩ đại sao? Không, sự vĩ đại thực sự là làm chủ được sinh lão bệnh tử thông qua những dược chất này."
Thẩm Minh Hạo bước lên một bước, chắn trước mặt Vãn Ninh. Khẩu súng lục trong tay anh hướng thẳng về phía Tôn giáo sư, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá vùng viễn bắc. "Dẹp cái lý luận điên rồ của ông đi. Lô hàng này chứa ngọc bích bị đánh cắp và các mẫu vật thí nghiệm trái phép trên cơ thể người. Ông chính là kẻ đã đẩy cha Vãn Ninh xuống lầu vì ông ấy phát hiện ra phòng thí nghiệm ngầm của ông, đúng không?"
Tôn giáo sư không hề sợ hãi họng súng của vị Thiếu tướng. Ông ta thản nhiên lắc nhẹ ống nghiệm: "Khương lão gia quá cứng nhắc. Ông ấy sở hữu những tài liệu thẩm định quý giá về các loại kỳ hoa dị thảo trong cổ mộ, nhưng lại muốn tiêu hủy chúng. Ta chỉ lấy lại những gì thuộc về khoa học."
Vãn Ninh cảm thấy một sự sụp đổ kinh khủng trong lòng. Người thầy cô hằng kính trọng lại chính là kẻ thủ ác. Cô bước ra từ sau lưng Minh Hạo, đôi mắt phượng rực lên ngọn lửa tức giận: "Khoa học không bao giờ xây dựng trên xác người, thưa thầy! Những ký sinh trùng ông nuôi cấy trên người bác Lý, những độc dược ông dùng để thao túng Lâm Mạn Thanh... đó là tội ác!"
"Đủ rồi!" – Minh Hạo quát lớn. "Trần phó quan, bắt người!"
Nhưng ngay khi lính hiến binh ập tới, một làn khói trắng đục bất ngờ bốc lên từ dưới chân Tôn giáo sư. Đó là một loại bom khói hóa học đặc chế. Tiếng súng nổ vang trời, khói bụi mịt mù. Thẩm Minh Hạo lập tức xoay người ôm chặt Vãn Ninh vào lòng, dùng thân hình to lớn của mình làm lá chắn cho cô.
Khi làn khói tan đi, bến cảng chỉ còn lại những kiện hàng rỗng. Tôn giáo sư và Lâm Mạn Thanh đã biến mất như những bóng ma. Chỉ còn lại một lá thư nhỏ găm trên cột gỗ bằng một con dao mổ sắc lẹm.
Vãn Ninh nhặt lá thư lên, đôi tay cô không còn run nữa mà lạnh lùng đến đáng sợ. Trên thư chỉ viết một dòng duy nhất: "Hẹn gặp con tại bệnh viện vào đêm giao thừa. Chúng ta sẽ hoàn thành ca đại phẫu cuối cùng."