MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀChương 12: LẰN RANH TRẮNG ĐEN

DÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀ

Chương 12: LẰN RANH TRẮNG ĐEN

595 từ · ~3 phút đọc

Sau đêm tại bến cảng, không khí tại Thượng Hải trở nên căng thẳng tột độ. Thẩm Minh Hạo ra lệnh thiết quân luật tại các khu vực trọng điểm, còn Khương Vãn Ninh thì tự nhốt mình trong phòng thí nghiệm của bệnh viện. Cô biết rằng để đối phó với Tôn giáo sư, cô không thể chỉ dùng súng đạn, cô phải dùng chính kiến thức y khoa của mình để tìm ra thuốc giải cho những loại độc dược mà ông ta đang nắm giữ.

Mối quan hệ giữa cô và Minh Hạo lúc này mang một sắc thái sâu sắc hơn. Anh không còn chỉ là người bảo vệ, cô không còn chỉ là người tình. Họ là hai người đồng đội cùng chung một chiến tuyến. Mỗi tối, Minh Hạo đều mang cơm đến phòng thí nghiệm, lặng lẽ ngồi nhìn cô làm việc bên kính hiển vi. Anh không hiểu về các công thức hóa học, nhưng anh hiểu sự kiên cường trong đôi mắt cô.

"Vãn Ninh, nghỉ một chút đi." – Anh đặt bàn tay to lớn lên vai cô, hơi ấm từ bàn tay anh truyền qua lớp áo mỏng khiến cô bớt căng thẳng.

"Em sắp tìm ra rồi, Minh Hạo. Loại ký sinh trùng đó sợ môi trường kiềm cao. Nếu chúng ta pha chế được dung dịch trung hòa, những thuộc hạ của anh bị nhiễm bệnh đêm đó sẽ được cứu." – Cô ngước lên nhìn anh, gương mặt hốc hác đi nhiều nhưng đôi mắt vẫn sáng rực.

Minh Hạo cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô. "Tôi đã cho người lục soát toàn bộ hiệu thuốc và kho hóa chất ở Thượng Hải. Tôn giáo sư đang bị dồn vào đường cùng, ông ta chắc chắn sẽ hành động liều lĩnh."

Đúng lúc đó, một y tá hớt hải chạy vào: "Bác sĩ Khương, có một ca cấp cứu đặc biệt. Một người đàn ông bị bỏng hóa chất toàn thân vừa được đưa tới, ông ta nói mình có tin nhắn từ... gia tộc họ Khương."

Vãn Ninh lập tức chạy đến phòng cấp cứu. Trên giường bệnh là một người đàn ông trung niên, da thịt bị hủy hoại trầm trọng bởi axit nồng độ cao. Nhưng khi Vãn Ninh kiểm tra vết thương, cô nhận ra đây không phải là một vụ tai nạn. Những vết bỏng được sắp xếp theo một hình thù có chủ đích – hình nhành hoa trà.

"Đây là lời thách thức của ông ta." – Vãn Ninh thầm thì, đôi mắt cô lạnh lẽo.

Cô bắt đầu tiến hành sơ cứu. Từng lớp da chết được gắp ra tỉ mỉ. Nghề nghiệp của cô lúc này không chỉ là cứu người, mà là đang đọc một "mật mã bằng máu". Dưới lớp da bị bỏng ở cánh tay nạn nhân, Vãn Ninh tìm thấy một miếng kim loại nhỏ được cấy vào từ trước. Cô dùng kẹp gắp nó ra, đó là chiếc chìa khóa của hộp mật mã ngọc bích mà cha cô đã giấu kín suốt bao năm.

Hóa ra, cha cô đã sớm lường trước được sự phản bội của Tôn giáo sư và đã dùng chính mạng sống cùng những người trung thành để giấu đi báu vật.

"Minh Hạo, chúng ta có chìa khóa rồi." – Vãn Ninh đưa miếng kim loại đẫm máu cho anh. "Nhưng em nghĩ Tôn giáo sư muốn chúng ta mở nó ra tại bệnh viện vào đêm giao thừa. Hắn muốn dùng cả bệnh viện này làm vật tế thần."