MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀChương 13: ĐÊM GIAO THỪA

DÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀ

Chương 13: ĐÊM GIAO THỪA

681 từ · ~4 phút đọc

Đêm giao thừa năm 1935, Thượng Hải hoa lệ chìm trong tiếng pháo nổ rộn rã và ánh đèn lồng đỏ thắm. Nhưng tại Bệnh viện Thánh Maria, một không khí chết chóc bao trùm. Các binh sĩ của Thẩm Minh Hạo đã bí mật sơ tán bệnh nhân và cải trang thành y bác sĩ.

Vãn Ninh đứng giữa phòng phẫu thuật chính, chiếc hộp ngọc bích đặt trên bàn mổ. Thẩm Minh Hạo đứng trong bóng tối phía sau rèm, khẩu súng trong tay đã mở khóa an toàn.

Đúng 12 giờ đêm, khi tiếng chuông đồng hồ vang lên, cửa phòng phẫu thuật mở ra. Tôn giáo sư bước vào, nhưng lần này ông ta không đi một mình. Đi cùng ông ta là Lâm Mạn Thanh và một nhóm người đeo mặt nạ hóa học, tay cầm súng máy.

"Con đã sẵn sàng chưa, Vãn Ninh? Hãy mở chiếc hộp ra, và ta sẽ cho con thấy bí mật của sự bất tử." – Tôn giáo sư nói, giọng điệu đầy vẻ cuồng tín.

Vãn Ninh bình thản tra chìa khóa vào ổ. Tiếng lạch cạch vang lên, nắp hộp mở ra. Nhưng bên trong không phải là các công thức dược phẩm hay bản đồ cổ vật như Tôn giáo sư mong đợi. Chỉ có một lọ thủy tinh nhỏ chứa một loại chất lỏng màu trắng sữa và một lá thư tay của cha Vãn Ninh.

"Đây là gì?" – Tôn giáo sư gầm lên, lao tới.

"Đây là thuốc giải cho loại virus mà ông đã nghiên cứu cả đời, thưa thầy." – Vãn Ninh cười nhạt. "Cha con đã biết ông định dùng nó để tạo ra một loại vũ khí sinh học nên người đã bí mật nghiên cứu thuốc giải. Và lọ thuốc này... nó chỉ có tác dụng khi kết hợp với máu của người mang dòng máu họ Khương."

Tôn giáo sư sững sờ. Ngay lúc đó, Thẩm Minh Hạo từ sau rèm bước ra, nổ súng. Một trận chiến ác liệt nổ ra ngay trong khuôn viên bệnh viện. Tiếng súng máy át đi tiếng pháo đêm giao thừa. Khói thuốc nồng nặc quyện với mùi hóa chất tạo thành một hỗn hợp khó thở.

Minh Hạo chiến đấu như một vị thần chiến tranh, mỗi phát đạn của anh đều chuẩn xác. Vãn Ninh không hề lùi bước, cô dùng những chai thuốc gây mê ném về phía kẻ thù, tạo ra những vùng khí độc tạm thời để hỗ trợ binh lính.

Trong lúc hỗn loạn, Lâm Mạn Thanh định lẻn tới đâm Vãn Ninh từ phía sau. Nhưng Minh Hạo đã nhanh hơn, anh bắn trúng tay cô ta, khiến con dao rơi xuống.

"Mạn Thanh, cô đã chọn sai phe rồi." – Anh lạnh lùng nói.

Tôn giáo sư thấy tình hình bất lợi, ông ta điên cuồng định đập vỡ lọ thuốc giải. Nhưng Vãn Ninh đã nhanh tay cầm lấy nó, cô dùng dao mổ rạch một đường nhỏ trên tay mình, để máu nhỏ vào lọ thuốc. Một phản ứng hóa học kỳ diệu xảy ra, lọ thuốc tỏa ra một mùi hương thanh khiết như hoa trà, làm trung hòa toàn bộ khí độc mà Tôn giáo sư đã bí mật xả ra qua hệ thống thông gió của bệnh viện.

"Không... không thể nào!" – Tôn giáo sư quỵ xuống, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng.

Quân đội ập vào, toàn bộ nhóm tội phạm bị khống chế. Thẩm Minh Hạo bước tới bên Vãn Ninh, anh cởi chiếc áo quân phục đẫm khói súng của mình khoác lên đôi vai gầy đang run rẩy của cô.

"Kết thúc rồi, Vãn Ninh." – Anh thì thầm, ôm cô vào lòng giữa đống đổ nát của phòng phẫu thuật.

Bên ngoài, pháo hoa rực rỡ nổ tung trên bầu trời Thượng Hải. Năm 1935 qua đi, để lại những vết sẹo nhưng cũng mở ra một khởi đầu mới. Khói lửa của chiến tranh và hương hoa trà của y đức đã cùng nhau tạo nên một bản anh hùng ca giữa lòng dân quốc.