Khi Thẩm Minh Hạo và Khương Vãn Ninh đến hiện trường, dinh thự nhà họ Lâm đã bị bao vây bởi cảnh sát tô giới. Lâm Mạn Thanh đứng ở sảnh, gương mặt tái nhợt, đôi mắt đẫm lệ trông vô cùng đáng thương. Nhưng khi nhìn thấy Vãn Ninh đi cạnh Minh Hạo, trong mắt cô ta lóe lên một tia độc địa rồi biến mất rất nhanh.
"Minh Hạo, anh phải giúp em... Bác Lý đã làm việc cho nhà em từ khi em còn nhỏ..." - Cô ta lao vào lòng anh, sướt mướt.
Thẩm Minh Hạo lạnh lùng đẩy nhẹ cô ta ra, đôi mắt anh sắc lẹm nhìn về phía cái xác nằm giữa vườn trà. "Để bác sĩ Khương kiểm tra trước."
Vãn Ninh bước tới, cô đeo găng tay cao su, lấy hộp dụng cụ y tế ra. Dưới ánh trăng mờ ảo và ánh đèn pin lập lòe, thi thể người làm vườn hiện lên một cách kinh dị. Không có vết thương hở, gương mặt tím tái, móng tay thâm đen.
"Cảnh sát nói ông ấy chết vì đau tim đột ngột," - Một viên cảnh sát lên tiếng.
"Đau tim?" Vãn Ninh nhướng mày. Cô dùng dao mổ khẽ rạch một đường nhỏ ở dưới hàm nạn nhân. Một dòng máu đen đặc chảy ra, bốc lên mùi hạnh nhân rất nhẹ. "Là Xyanua nồng độ cực cao. Ông ấy chết trong vòng chưa đầy 30 giây sau khi uống nước hoặc hít phải."
Ánh mắt Vãn Ninh quét qua vườn trà. Cô phát hiện một chiếc tách trà bằng gốm bị vỡ nằm lấp dưới gốc cây trà cổ thụ. "Thủ đoạn thật vụng về. Kẻ giết người muốn xóa sổ nhân chứng cuối cùng, nhưng lại để lại mùi vị đặc trưng của loại độc dược này."
Lâm Mạn Thanh run rẩy: "Bác sĩ Khương, ý cô là có kẻ ám sát người của Lâm gia tôi?"
"Không chỉ ám sát," Vãn Ninh đứng dậy, cởi găng tay, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Lâm Mạn Thanh. "Mà còn là để cảnh cáo chúng tôi không được chạm vào chiếc hộp ngọc. Lâm tiểu thư, cô có biết bác Lý đã cố gắng gửi cho tôi một tin nhắn trước khi chết không?"
Vãn Ninh lừa cô ta. Thực tế chẳng có tin nhắn nào cả, nhưng cô muốn quan sát phản ứng tâm lý. Quả nhiên, bàn tay Lâm Mạn Thanh siết chặt chiếc khăn lụa, đồng tử co rút lại.
Thẩm Minh Hạo hiểu ý, anh ra lệnh cho binh sĩ lục soát toàn bộ vườn trà. "Tìm cho ra chiếc hộp. Bất cứ ai cản trở, bắn bỏ tại chỗ."
Bầu không khí căng thẳng đến mức nghẹt thở. Lúc này, chuyên môn y khoa của Vãn Ninh lại một lần nữa tỏa sáng. Cô phát hiện ra một chi tiết kỳ lạ trên mu bàn tay của nạn nhân – những nốt ban đỏ li ti có hình thù giống như những cánh hoa trà. Đây không phải là dấu hiệu của độc Xyanua thông thường.
"Minh Hạo, dừng lại!" Vãn Ninh hét lớn. "Ông ấy không chết vì thuốc độc bình thường. Đây là một loại ký sinh trùng được nuôi cấy trong độc dược. Nếu chúng ta chạm vào đất ở đây mà không bảo hộ, chúng ta sẽ là nạn nhân tiếp theo."
Câu nói của cô khiến mọi người khựng lại. Thẩm Minh Hạo nhìn người phụ nữ mảnh mai của mình, trong lòng dâng lên một sự nể phục khôn tả. Nếu không có kiến thức y học uyên thâm của cô, có lẽ đêm nay anh đã mất thêm rất nhiều thuộc hạ, thậm chí là chính mạng sống của mình.