Khi những con nước nổi cuối cùng rút hẳn vào lòng đất, trả lại cho Đảo Vàng những lối mòn ráo mực và mùi bùn non đang se lại dưới nắng, tâm trí của lũ trẻ chúng tôi lại bị thu hút bởi một vùng đất mà trước nay vốn là "vùng cấm" trong những câu chuyện kể của người già. Đó là ngôi miếu hoang nằm ở bìa rừng phía Tây, nơi những rặng tre gai đan cài vào nhau dày đặc như những hàng rào lính gác, và những cây đa cổ thụ rũ xuống những chùm rễ phụ dài loằng ngoằng như râu của một vị thần ngủ quên.
Ngôi miếu ấy không tên, mái ngói âm dương đã vỡ vụn từ lâu, nhường chỗ cho rêu phong và những loài dây leo chằng chịt bám lấy tường vôi lở loét. Người lớn thường dặn chúng tôi đừng bao giờ bén mảng đến đó, họ bảo đó là nơi "linh thiêng" hoặc có "ông hổ" ngự trị. Nhưng trong thế giới của thằng Tèo, sự cấm đoán của người lớn chính là một bản đồ chỉ đường đến nơi chứa đựng những bí mật lớn lao nhất của vũ trụ.
"Tao nghe nói, cứ mỗi trăm năm, vị thần ở ngôi miếu ấy sẽ thức giấc và ban cho kẻ dũng cảm nhất một điều ước."
Thằng Tèo thì thầm, giọng nó run lên vì phấn khích khi ba đứa chúng tôi đang đứng ở rìa con đường đất, nhìn về phía lùm cây rậm rạp che khuất bóng dáng ngôi miếu. Hôm nay, Tèo không cầm kiếm tre, nó cầm một chiếc la bàn tự chế từ một cái kim khâu và một mẩu nam châm lấy từ loa đài hỏng.
"Mày lại nghe ông nội kể à?" – Con Tí hỏi, tay nó bám chặt vào vạt áo tôi.
Nó vốn nhát gan nhưng cái tính tò mò thì chẳng kém cạnh ai. Mỗi lần đi ngang qua bìa rừng này, nó đều nhắm tịt mắt lại nhưng lại luôn miệng hỏi: "Tới chưa? Ngôi miếu có nhìn mình không?"
"Lần này không phải ông nội, mà là tao tự suy luận ra!" – Tèo vỗ ngực – "Nhìn xem, tại sao chim chóc không bao giờ đậu trên mái miếu? Tại sao gió thổi qua rặng tre ở đó lại nghe như tiếng người nói? Chắc chắn có một kho báu tâm linh đang bị bỏ quên."
Tôi nhìn ngôi miếu từ xa. Trong ánh hoàng hôn nhập nhạng, nó trông giống một gã khổng lồ đang ngồi thiền giữa rừng già. Những tia nắng cuối ngày xuyên qua tán lá tre, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên nền gạch vỡ, khiến không gian vừa có vẻ thần tiên vừa có chút rợn người.
"Đi thôi. Chúng ta phải lập một lời thề vĩnh cửu tại đó. Như thế, vương quốc Đảo Vàng sẽ được thần linh bảo hộ." – Thằng Tèo ra lệnh.
Chúng tôi bắt đầu bước vào con đường mòn dẫn đến miếu. Càng đi sâu, không khí càng trở nên mát lạnh, mùi lá mục và mùi nhang tàn thoang thoảng trong gió. Tiếng ve sầu kêu râm ran bỗng chốc im bặt, chỉ còn lại tiếng bước chân của chúng tôi dẫm lên lớp lá khô kêu "lạo xạo".
Khi đứng trước cổng miếu, con Tí bỗng khựng lại. Hai con chó đá đặt trước cửa đã mòn vẹt khuôn mặt, nhưng đôi mắt chúng vẫn như đang nhìn xoáy vào những vị khách không mời mà đến. Bức tường bao quanh miếu bị một cây đa lớn mọc trùm lên, rễ cây xuyên qua gạch đá như những mạch máu khổng lồ.
"Chào... chào ông thần ạ. Chúng cháu đến để... để xin làm bạn." – Con Tí chắp tay lạy lia lịa, mặt nó tái mét.
Thằng Tèo lách qua khe cửa gỗ mục nát, ra hiệu cho tôi và con Tí đi vào. Bên trong miếu nhỏ hẹp và tối om, chỉ có một bát hương đầy chân nhang cũ và vài bức tượng phật đã bong tróc lớp sơn son thiếp vàng. Trên trần nhà, những con nhện khổng lồ đang dệt nên những tấm lưới bạc lấp lánh dưới ánh sáng le lói.
"Nhìn kìa!" – Tèo chỉ vào một hốc tường phía sau bàn thờ.
Ở đó có một cái hộp sắt hoen gỉ, nằm lọt thỏm giữa những mảnh sành vỡ. Trái tim tôi đập mạnh. Lẽ nào giả thuyết của thằng Tèo về kho báu là đúng? Chúng tôi run rẩy đưa tay ra, cùng nhau nhấc cái hộp ấy lên. Nó nặng hơn chúng tôi tưởng.
"Đừng mở! Có khi là bùa chú đấy!" – Con Tí can ngăn.
Nhưng thằng Tèo đã nhanh tay bật nắp. Một luồng bụi bốc lên khiến cả ba đứa hắt hơi liên tục. Khi lớp bụi tan đi, thứ hiện ra bên trong không phải vàng bạc hay châu báu, mà là một xấp ảnh cũ đã ố vàng và vài cuốn sổ tay viết bằng mực tím đã nhòe.
Chúng tôi ngồi bệt xuống nền gạch mát lạnh, cùng nhau xem xét "kho báu". Trong những bức ảnh là hình ảnh của ngôi làng chúng tôi từ rất nhiều năm về trước. Cánh đồng Đảo Vàng lúc ấy chưa có những con đường bê tông, người dân mặc áo nâu sòng, và ngôi miếu này lúc ấy vẫn còn nguyên vẹn, rực rỡ dưới nắng.
Đặc biệt nhất là một bức ảnh chụp ba đứa trẻ – hai trai một gái – đang đứng cười rạng rỡ dưới gốc cây đa cổ thụ này. Chúng trông giống hệt như chúng tôi bây giờ: một thằng bé lém lỉnh cầm gậy gỗ, một cô bé thắt bím tóc và một đứa trầm ngâm đứng giữa.
"Kìa... nhìn bọn họ xem." – Tôi thốt lên – "Giống chúng mình quá."
Thằng Tèo mở cuốn sổ tay ra. Những dòng chữ viết tay nắn nót hiện lên: "Ngày... tháng... năm... Chúng tôi thề rằng, dù sau này thế giới có thay đổi, dù chúng tôi có phải đi xa đến đâu, tình bạn dưới gốc đa này sẽ mãi mãi không bao giờ phai nhạt. Đảo Vàng sẽ luôn là nơi chúng tôi quay trở về."
Chúng tôi im lặng hồi lâu. Những lời viết từ hàng chục năm trước bỗng nhiên vang vọng lại trong tâm trí, sống động và đầy quyền lực. Hóa ra, ngôi miếu này không phải nơi trú ngụ của quái vật hay hổ dữ, mà là nơi lưu giữ những lời thề của những thế hệ "hoàng đế" trước chúng tôi.
"Họ là ai nhỉ?" – Con Tí hỏi, giọng nó không còn sợ hãi nữa mà trở nên bùi ngùi.
"Có lẽ là ông nội, bác Cả và bà Năm chăng?" – Tèo phỏng đoán – "Hoặc là những người đã rời làng đi từ lâu mà không bao giờ trở lại."
Tôi cảm nhận được một sợi dây liên kết vô hình nối liền quá khứ và hiện tại. Ngôi miếu hoang tàn này thực chất là một "ngân hàng ký ức", nơi những giấc mơ trẻ thơ được gửi gắm lại để không bị thời gian nghiền nát. Người lớn dặn chúng tôi đừng đến đây, có lẽ không phải vì sợ thần linh, mà vì họ sợ phải đối diện với chính cái phần trẻ thơ trong sáng mà họ đã đánh rơi đâu đó trên đường đời.
"Chúng ta cũng phải làm như vậy." – Thằng Tèo quyết định – "Chúng ta sẽ để lại một thứ gì đó của mình vào chiếc hộp này. Để năm mươi năm sau, khi có những đứa trẻ khác lẻn vào đây, chúng sẽ biết đã từng có chúng ta tồn tại."
Con Tí lấy từ trong túi ra một sợi dây buộc tóc màu đỏ yêu thích nhất của nó. Thằng Tèo bỏ vào một viên bi ve quý nhất, viên bi có màu xanh đại dương mà nó luôn giữ trong túi áo như bùa hộ mệnh. Còn tôi, tôi xé một trang giấy trắng trong cuốn sổ tay mình mang theo, viết nhanh vài chữ: "Mùi, Tèo, Tí - Những vị hoàng đế của Đảo Vàng. Lời thề dưới gốc đa: Mãi mãi là bạn thân."
Chúng tôi đặt tất cả vào chiếc hộp, đậy nắp lại và nhét sâu vào hốc tường cũ. Một cảm giác trang nghiêm bao trùm lấy không gian. Lúc này, tiếng rặng tre xào xạc không còn nghe giống tiếng ma quỷ nữa, mà giống như tiếng vỗ tay tán thưởng của thiên nhiên.
Rời khỏi ngôi miếu, chúng tôi đứng dưới gốc cây đa khổng lồ. Những rễ phụ rũ xuống chạm vào vai chúng tôi như những cái vuốt ve dịu dàng. Thằng Tèo đứng giữa, ba đứa chúng tôi nắm tay nhau thật chặt, tạo thành một vòng tròn nhỏ giữa rừng già.
"Chúng ta thề nhé?" – Tèo hỏi.
"Thề!" – Tôi và con Tí đồng thanh.
Chúng tôi thề sẽ không bao giờ quên màu vàng của cánh đồng, không bao giờ quên mùi rơm rạ sau mùa gặt, và quan trọng nhất, không bao giờ quên cái cảm giác được là chính mình khi ở bên nhau. Lời thề ấy không cần những nghi thức rườm rà, nó được khắc ghi bằng nhịp đập của những trái tim đang tràn đầy nhựa sống và sự tin tưởng tuyệt đối vào tương lai.
Khi chúng tôi bước ra khỏi bìa rừng, mặt trời đã lặn hẳn. Ngôi làng đã lên đèn, những làn khói bếp xanh mờ bay lên từ những mái nhà tranh, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ kỳ. Đảo Vàng lúc này chìm trong bóng tối, nhưng trong lòng tôi, nó đang tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.
"Này, chúng mày nghĩ những người trong bức ảnh kia giờ đang ở đâu?" – Con Tí hỏi khi chúng tôi đi dọc bờ đê.
"Chắc họ đang ở một thành phố lớn nào đó." – Tèo trầm ngâm – "Có thể họ đã quên mất ngôi miếu, quên mất bức ảnh. Nhưng cái hộp sắt vẫn ở đó để nhắc nhở rằng họ từng có một tuổi thơ tuyệt vời."
"Tao nghĩ họ không quên đâu." – Tôi lên tiếng – "Có những thứ người ta chỉ giả vờ quên để có sức mà sống tiếp thôi. Nhưng mỗi khi nghe tiếng gió thổi qua rặng tre, chắc chắn lòng họ lại đau nhói vì nhớ Đảo Vàng."
Về đến cổng làng, chúng tôi gặp ông nội tôi đang đứng chờ với cây đèn bão trên tay. Thấy ba đứa dắt díu nhau từ phía bìa rừng về, ông không mắng, chỉ nhìn sâu vào mắt chúng tôi, rồi khẽ mỉm cười:
"Các cháu vừa đi thăm 'những người cũ' về đấy à?"
Chúng tôi giật mình nhìn ông. Ánh mắt ông lấp lánh như thể ông đã biết hết mọi chuyện, như thể chính ông là người đã đặt cái hộp sắt ấy vào hốc tường năm xưa.
"Ông ơi, cái hộp sắt..." – Tèo định nói nhưng ông nội đưa tay ra hiệu im lặng.
"Cứ giữ bí mật cho riêng mình đi các con. Có những điều chỉ khi còn là trẻ con người ta mới hiểu được giá trị của nó. Sau này lớn lên, các con sẽ thấy cái hộp đó quý hơn mọi thứ vàng bạc trên đời."
Ông nội dẫn chúng tôi vào nhà. Bữa cơm tối đã dọn sẵn với cá bống kho tiêu và bát canh rau tập tàng bốc khói. Mùi thức ăn gia đình xua đi cái không khí u tịch của ngôi miếu cổ, nhưng dư vị của lời thề dưới gốc đa vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi mỗi đứa.
Đêm đó, nằm trong màn, tôi cứ trăn trở mãi về bức ảnh ba đứa trẻ. Tôi tự hỏi liệu ba mươi năm nữa, tôi sẽ là ai? Tôi sẽ là một người đàn ông bận rộn với những hóa đơn và công việc, hay vẫn là cậu bé Mùi thích ngắm rồng trên mây?
Tôi sờ tay vào ngực áo, nơi vẫn còn dính một chút rêu xanh từ bức tường miếu cổ. Tôi nhận ra rằng, vương quốc Đảo Vàng không chỉ là cánh đồng lúa trước nhà, mà nó là một trạng thái của tâm hồn. Chừng nào chúng tôi còn giữ được chiếc "hộp sắt ký ức" của mình, chừng đó chúng tôi vẫn còn là những vị hoàng đế không ngai.
Bên ngoài, gió mùa về thổi rung những rặng tre. Tiếng lá xào xạc như đang kể lại câu chuyện về những thế hệ đã qua và những thế hệ sắp đến. Ngôi miếu hoang vẫn đứng đó, im lìm và kiên nhẫn, canh giữ những lời thề trẻ thơ khỏi sự xói mòn của thời gian.
Ngày mai, chúng tôi sẽ lại ra đồng, lại thả diều, lại đá bóng giẻ. Nhưng có một điều chắc chắn là từ nay về sau, mỗi khi nhìn về phía bìa rừng, chúng tôi sẽ thấy một sự ấm áp kỳ lạ. Bởi vì ở đó, chúng tôi đã để lại một phần linh hồn mình, gửi gắm cho thần linh và cho chính tương lai của mình.
"Mùi ơi, ngủ chưa?" – Tiếng thằng Tèo thì thầm từ phía tường bên kia.
"Chưa. Gì thế?"
"Tao vừa quyết định rồi. Sau này tao sẽ quay về sửa lại mái ngôi miếu đó. Để những đứa trẻ sau này không bị ướt khi vào đọc thư của chúng mình."
Tôi mỉm cười trong bóng tối:
"Ừ, lúc đó tao sẽ mang sách đến cho chúng nó đọc."
"Và tao sẽ mang hoa súng đến trang trí nữa!" – Tiếng con Tí đế vào.
Tiếng cười nhỏ của ba đứa vang lên giữa đêm khuya, hòa vào tiếng dế mèn và tiếng gió đồng. Thế giới ngoài kia có thể rộng lớn và đầy bất trắc, nhưng ở Đảo Vàng này, chúng tôi vẫn đang cùng nhau xây dựng một thiên đường bền vững nhất – thiên đường của những lời thề không bao giờ cũ.
Giấc ngủ đến nhẹ nhàng, mang theo hình ảnh con đường mòn ngập nắng và rễ cây đa vĩ đại đang ôm trọn lấy những giấc mơ của chúng tôi. Chúng tôi cứ thế lớn lên, từng ngày một, giữa sự bao bọc của đất đai và những bí mật thiêng liêng của tuổi thơ.