MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐảo Vàng Của Chúng TôiChương 6: Những lá thư không gửi và bưu điện trên ngọn tre

Đảo Vàng Của Chúng Tôi

Chương 6: Những lá thư không gửi và bưu điện trên ngọn tre

2,513 từ · ~13 phút đọc

Mùa hè năm đó, thế giới của chúng tôi bỗng nhiên xuất hiện một loại nhu cầu mới: nhu cầu được giấu giếm. Không phải chúng tôi giấu những viên bi ve hay những con dế mèn chiến, mà là giấu đi những suy nghĩ bắt đầu nảy mầm trong lòng, những thứ mà thằng Tèo gọi là "bí mật cấp quốc gia" còn con Tí thì gọi là "nỗi buồn màu tím hoa súng".

Càng lớn thêm một chút, Đảo Vàng trong mắt chúng tôi không chỉ là nơi để hò hét chạy nhảy, mà đã trở thành một chốn để chiêm nghiệm. Chúng tôi bắt đầu nhận ra rằng có những điều không thể nói bằng lời, và thế là vương quốc của chúng tôi quyết định thành lập một hệ thống bưu điện bí mật nhất trong lịch sử nhân loại. Trụ sở chính của nó đặt trên ngọn cây tre cao nhất phía sau vườn nhà tôi, nơi gió có thể thổi bay mọi dấu vết nếu chẳng may có "gián điệp" người lớn nào phát hiện ra.

"Tao nghĩ việc viết thư là một phát minh vĩ đại, chỉ sau cái máy bắt châu chấu của tao thôi."

Thằng Tèo vừa nói vừa hì hục dùng một sợi dây thừng nối vào một cái giỏ mây nhỏ, treo lủng lẳng trên cành tre. Đó là hòm thư chung. Quy tắc rất đơn giản: ai có tâm sự gì thì viết vào một mảnh giấy, nhét vào giỏ, kéo lên cao. Những tờ giấy ấy sẽ nằm đó, tắm nắng, tắm gió và trao đổi với nhau cho đến khi chủ nhân của chúng thấy nhẹ lòng hơn.

"Thế mình viết cho ai?" – Tôi hỏi, tay lật lật tờ giấy vở xé ra từ cuốn tập làm văn còn dở dang – "Viết cho người ngoài hành tinh à?"

Thằng Tèo lắc đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng:

"Không, mình viết cho chính mình của mười năm sau. Hoặc viết cho cái cây, cho con bò, hay cho cả cánh đồng này. Người lớn họ viết thư để đòi nợ hoặc hỏi thăm sức khỏe, còn chúng mình viết thư để lưu giữ những giấc mơ trước khi chúng bị con quái vật thời gian ăn mất."

Con Tí ngồi dưới gốc tre, nó đang dùng một bông hoa súng hái dưới ao để làm bút mực giả vờ. Nó nhìn lên cái giỏ mây đang đung đưa trong gió, mắt buồn hiu:

"Tao sẽ viết cho con mèo mướp nhà tao. Nó vừa mới bỏ nhà đi theo một anh mèo mương nào đó rồi. Tao muốn hỏi nó xem cơm ở nhà người ta có ngon hơn cơm mẹ tao nấu không, và nó có còn nhớ những lúc tao chải lông cho nó không."

Cuộc đời của một đứa trẻ vốn đầy rẫy những sự chia ly nhỏ bé mà người lớn thường coi là chuyện vặt. Một con mèo bỏ đi, một con diều bị đứt dây, hay thậm chí là một cây kem bị chảy mất trước khi kịp ăn xong – tất cả đều là những nỗi đau có thật, to lớn như một trận động đất trong tâm hồn chúng tôi. Và bưu điện ngọn tre chính là nơi để chúng tôi xoa dịu những trận động đất ấy.

Tôi bắt đầu viết bức thư đầu tiên. Tôi không viết cho ai cả, tôi viết về cánh đồng lúa đang bắt đầu vào mùa trổ bông.

"Gửi Đảo Vàng thân mến," – Tôi nắn nót từng chữ – "Bạn có mệt không khi phải đứng nắng cả ngày để cho chúng tôi hạt gạo? Bố tôi bảo năm nay lúa trúng mùa, nhưng tôi thấy bố gầy đi nhiều quá. Bạn có thể nào làm cho bông lúa nhẹ đi một chút nhưng hạt gạo vẫn to được không? Nếu được, tôi sẽ xin mẹ không bắt con sâu nào trên lưng bạn nữa."

Tôi nhét tờ giấy vào giỏ. Thằng Tèo kéo dây, cái giỏ mây từ từ rời khỏi mặt đất, xuyên qua những tán lá xanh rì để vươn lên bầu trời. Nhìn cái giỏ nhỏ xíu giữa màu xanh của tre, tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Dường như những lo lắng về việc bố sắp đi làm xa, về những bài kiểm tra toán điểm kém đã theo tờ giấy đó mà bay lên cao.

"Mày viết gì trong đó thế Mùi?" – Tèo tò mò hỏi khi nó vừa kéo hòm thư lên tới đỉnh.

"Bí mật quốc gia!" – Tôi trả lời, nháy mắt với nó.

"Tao thì viết cho cái xe đạp phượng hoàng của bố tao." – Tèo tự hào khoe – "Tao dặn nó là thỉnh thoảng hãy tự hỏng lốp để bố tao được ở nhà với tao thêm một lúc, thay vì cứ phải đạp xe vội vã đi làm mỗi sáng."

Chúng tôi ngồi đó, dưới bóng râm mát rượi của lũy tre. Tiếng lá tre xào xạc như tiếng thì thầm của những vị thần đang đọc trộm thư của lũ trẻ. Trong thế giới của người lớn, thư từ là để truyền đạt thông tin, nhưng trong thế giới của chúng tôi, thư từ là một loại tôn giáo. Chúng tôi tin rằng khi một suy nghĩ được viết xuống giấy, nó sẽ trở nên vĩnh cửu.

"Này, chúng mày có thấy người lớn rất ít khi viết thư cho nhau không?" – Con Tí bỗng nhiên hỏi – "Mẹ tao bảo bây giờ người ta gọi điện thoại cho nhanh. Nhưng điện thoại thì làm sao mà giữ lại được mùi của mực, hay cái nếp gấp của tờ giấy?"

"Bởi vì họ không có thời gian để chờ đợi." – Tôi chiêm nghiệm, một sự chiêm nghiệm già dặn so với cái tuổi mười một của mình – "Họ muốn mọi thứ phải ngay lập tức. Nhưng tình cảm thì giống như ủ mắm hay nấu bánh chưng ấy, phải có thời gian thì mới đậm đà được."

Thằng Tèo gật đầu lia lịa:

"Đúng! Người lớn là những kẻ vội vã nhất hành tinh. Họ chạy đua với mặt trời, chạy đua với mùa màng, và cuối cùng họ chẳng kịp nhìn thấy bông hoa nào nở bên đường. Thư của chúng mình sẽ dạy cho họ cách sống chậm lại, nếu chẳng may có tờ nào rơi xuống đầu họ."

Nhưng rồi, một sự cố đã xảy ra với "Bưu điện ngọn tre". Một buổi chiều, mây đen bỗng kéo đến kịt trời, gió nồm thổi mạnh làm rặng tre nghiêng ngả như muốn sập xuống. Cơn mưa rào mùa hạ đổ xuống trắng xóa cánh đồng, xóa nhòa cả ranh giới giữa trời và đất.

Ba đứa chúng tôi đứng dưới hiên nhà tôi, nhìn ra rặng tre mà lòng nóng như lửa đốt.

"Cái giỏ thư!" – Con Tí hét lên – "Mưa sẽ làm nát hết thư của chúng mình mất!"

Thằng Tèo định lao ra ngoài mưa nhưng mẹ nó đã kịp tóm lấy cổ áo:

"Đi đâu đấy con công? Mưa gió thế này định ra ngoài cho sét đánh à?"

Thế là chúng tôi chỉ biết đứng nhìn từ xa. Những tờ giấy mỏng manh, chứa đựng bao nhiêu ước mơ và nỗi lòng của chúng tôi, giờ đây đang phải hứng chịu cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Tôi thấy cái giỏ mây bị gió đánh lật nghiêng, một vài mảnh giấy trắng bay ra, chấp chới giữa làn mưa như những cánh chim gãy cánh trước khi biến mất vào màn nước trắng xóa.

Khi cơn mưa tạnh, bầu trời trở nên trong vắt, nhưng vương quốc của chúng tôi đã tan tác. Chúng tôi chạy ra gốc tre. Dưới mặt đất lầy lội, vài mảnh giấy báo cũ dán trên giỏ diều hôm trước nằm bẹp dí, còn những lá thư bí mật thì chẳng thấy đâu. Có lẽ chúng đã bị mưa hòa tan vào lòng đất, hoặc bị gió thổi bay đến một phương trời nào đó mà chúng tôi không bao giờ biết tới.

Con Tí bật khóc. Nó tiếc bức thư gửi cho con mèo mướp, nó sợ con mèo sẽ không bao giờ nhận được lời nhắn của nó nữa.

Thằng Tèo thì đứng lặng thinh, nhìn cái hòm thư trống rỗng đang đung đưa. Nó không khóc, nhưng đôi mắt nó chứa đựng một sự thâm trầm lạ thường.

"Đừng khóc Tí ạ." – Tèo nói, giọng nó trầm hẳn xuống – "Có lẽ Đảo Vàng đã đọc hết thư của chúng mình rồi. Cơn mưa chính là cách để cánh đồng nhận lấy những tâm sự đó. Bây giờ, bức thư của mày đã tan vào nước, nước lại thấm xuống rễ lúa, và chẳng mấy chốc, cả vương quốc này sẽ mang trong mình nỗi nhớ con mèo của mày."

Tôi nhìn thằng Tèo, chợt thấy nó giống ông nội tôi một cách kỳ lạ. Những đứa trẻ lớn lên giữa đồng quê thường có một sự liên kết tâm linh mạnh mẽ với thiên nhiên. Chúng tôi không cần bưu điện thực sự, vì cả thế giới xung quanh chúng tôi đã là một hệ thống liên lạc hoàn hảo.

"Mày nói đúng." – Tôi tiếp lời – "Cơn mưa không phá hủy thư của chúng mình, nó chỉ chuyển phát chúng đi theo một cách khác thôi. Bây giờ, lời cầu nguyện cho cái xe đạp của bố mày đã thấm vào đất, có khi ngày mai bố mày sẽ thấy yêu con đường này hơn đấy."

Chúng tôi cùng nhau dọn dẹp đống đổ nát. Cái giỏ mây được đưa xuống, dù đã sũng nước nhưng vẫn còn đó cái khung chắc chắn. Chúng tôi không lập lại bưu điện nữa. Có một điều gì đó trong lòng chúng tôi đã thay đổi sau cơn mưa ấy. Chúng tôi hiểu rằng, có những bí mật không cần phải giữ lại trong một cái giỏ, mà nên để nó hòa vào không khí, vào đất đai.

"Này Mùi, mày có nhớ hết những gì mày viết không?" – Con Tí lau nước mắt, hỏi tôi.

"Nhớ chứ. Tao viết là tao muốn Đảo Vàng mãi mãi là màu vàng."

"Tao cũng nhớ." – Tèo cười – "Tao viết là tao muốn ba đứa mình mãi mãi là hoàng đế."

Chúng tôi đi dọc theo bờ đê. Sau cơn mưa, cánh đồng lúa như xanh đậm hơn, tươi tỉnh hơn. Mùi đất ẩm bốc lên, quyện với mùi cỏ dại ngai ngái tạo nên một thứ hương vị thanh khiết. Tôi nhìn những giọt nước còn đọng trên lá lúa, lấp lánh như những viên kim cương nhỏ xíu. Có khi mỗi giọt nước ấy đang chứa đựng một chữ cái trong lá thư của tôi cũng nên.

Đi ngang qua một ngôi nhà ở rìa làng, chúng tôi thấy một người đàn ông đang ngồi trước cửa, hì hục sửa xích xe đạp. Đó là bố thằng Tèo. Ông nhìn thấy chúng tôi, cười khà khà:

"Mấy đứa lại đi nghịch bùn về đấy à? Vào đây bác cho mấy củ khoai nướng."

Thằng Tèo chạy lại gần bố, nó nhìn cái xe đạp phượng hoàng đang nằm chổng ngược, rồi nhìn bố nó:

"Bố ơi, bố có thấy cái xe hôm nay mệt không?"

Bố Tèo ngẩn người ra một lát, rồi ông lại cười, bàn tay đầy dầu mỡ xoa đầu con trai:

"Xe thì không mệt, nhưng đường sau mưa thì trơn quá. Bác định mai nghỉ một hôm ở nhà dọn lại cái vườn cho mẹ mày, chứ đi đứng thế này nguy hiểm."

Thằng Tèo nhìn tôi và con Tí, mắt nó sáng rực lên. Nó không nói gì, nhưng tôi biết nó đang nghĩ: "Bưu điện ngọn tre" thực sự có hiệu lực! Một lá thư đã tan vào đất, nhưng một mong muốn đã thành hiện thực.

Cái hạnh phúc của trẻ con đôi khi chỉ đơn giản là thấy một lời nói dối ngây ngô của mình tình cờ trùng khớp với sự thật. Chúng tôi không biết rằng bố Tèo nghỉ làm vì lý do an toàn, chúng tôi chỉ tin rằng đó là vì sức mạnh của lá thư gửi gió. Và niềm tin đó chính là thứ làm cho cuộc sống của chúng tôi trở nên lung linh và đáng sống hơn rất nhiều so với thế giới xám xịt của những con số mà người lớn đang vận hành.

Tối hôm đó, tôi ngồi bên hiên nhà, nhìn những vì sao đang dần hiện ra sau đám mây. Tôi không còn cảm giác muốn viết thư nữa. Tôi chỉ ngồi im, hít thở không khí trong lành và cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Tôi nhận ra rằng, đôi khi sự im lặng cũng là một loại thư từ. Khi ta im lặng giữa thiên nhiên, ta đang gửi đi những tín hiệu chân thành nhất của tâm hồn mình cho vũ trụ.

"Mùi này, con đang nghĩ gì mà ngồi thẫn thờ ra thế?" – Mẹ tôi đi ra, đặt lên bàn một đĩa ngô luộc nóng hổi.

"Con đang nghe cánh đồng nói chuyện mẹ ạ." – Tôi trả lời.

Mẹ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu nhưng cũng có chút gì đó xót xa:

"Cứ nghe đi con. Lớn lên rồi, con sẽ chỉ nghe thấy tiếng người thôi, ít khi nghe thấy tiếng đồng ruộng lắm."

Tôi không hiểu tại sao mẹ lại nói vậy. Tại sao lớn lên người ta lại không nghe thấy tiếng cánh đồng nữa? Có phải tai họ bị hỏng không? Hay là vì họ bận nghe tiếng máy móc, tiếng còi xe và tiếng tiền bạc kêu loảng xoảng trong túi?

Tôi tự hứa với mình rằng, dù sau này có lớn đến đâu, tôi cũng sẽ luôn mang theo một mảnh của "Bưu điện ngọn tre" trong lòng. Để mỗi khi thấy mệt mỏi, tôi sẽ lại viết một lá thư bằng ý nghĩ, gửi vào gió, gửi vào mưa, và tin tưởng rằng ở đâu đó giữa Đảo Vàng rộng lớn này, những bí mật của tôi sẽ luôn được lắng nghe và thấu hiểu.

Trăng đã lên cao, tỏa ánh sáng bạc xuống những rặng tre. Đảo Vàng của chúng tôi giờ đây đang chìm trong giấc ngủ, nhưng dưới lòng đất ẩm ướt, những lá thư của chúng tôi vẫn đang tiếp tục cuộc hành trình của mình, nuôi dưỡng những mầm lúa xanh và tưới tắm cho những tâm hồn trẻ thơ mãi mãi không già đi.

"Mai chúng mình đi câu cá nhé?" – Tiếng thằng Tèo hét sang từ nhà bên cạnh, xé tan sự tĩnh mịch của đêm.

"Đồng ý!" – Tôi và con Tí cùng đồng thanh hét lại.

Tiếng cười của chúng tôi bay xa, vượt qua rặng tre, vượt qua cánh đồng và có lẽ đã chạm đến tận những vì sao xa xôi nhất. Ở đó, chắc hẳn những người tí hon đang mỉm cười, vì họ biết rằng vương quốc Đảo Vàng vẫn đang được trị vì bởi những vị hoàng đế tuyệt vời nhất trần gian.