Nếu Thành Phố Z là một cơ thể sống, thì những nắp cống chính là những chiếc răng khôn mọc lệch, cứ thỉnh thoảng lại trồi lên hành hạ "khổ chủ" là những người tham gia giao thông.
Minh dừng xe trước một công trường không có rào chắn, chỉ có vài ba cái cành cây khô được cắm vào một chiếc lốp xe hỏng để làm biển báo tạm thời. Giữa đường, một cái hố ga đang há miệng đỏ lòm như quái vật trong phim kinh dị. Cạnh đó, anh Lấp – đội trưởng đội thi công – đang đứng chống nạnh, tay cầm điếu thuốc lào, mắt lim dim nhìn cái hố với vẻ đầy đắc ý.
"Chào anh Lấp. Lại 'khai quật' được kho báu gì à?" Minh mỉa mai, gạt chân chống xe.
Anh Lấp nhả một làn khói trắng đục vào không trung, giọng khàn đặc: "Chú mày chỉ khéo đùa. Anh đang điều chỉnh 'nhịp thở' cho đô thị. Cái nắp cống này hôm qua nó nằm thấp quá, xe cộ đi qua không có cảm giác mạnh. Anh cho nó nhô lên tầm 20 phân, vừa để thoát nước cho nhanh, vừa để tài xế luyện tay lái. Nghệ thuật cả đấy!"
Minh nhìn cái nắp cống lồi lên như một hòn đảo nhỏ giữa dòng sông nhựa đường. "Nghệ thuật của anh vừa suýt làm một cô kỹ sư trẻ rớt tim ra ngoài đấy. Mà tôi nhớ không lầm, hôm kia đội điện lực vừa trải nhựa chỗ này cơ mà?"
Anh Lấp tặc lưỡi, vẻ mặt không chút hối lỗi: "Thì đấy mới gọi là thiếu đồng bộ! Bọn điện lực làm xong chả báo anh một tiếng. Anh vừa lấp xong ống nước thì bên viễn thông lại bảo thiếu cáp quang. Thế là lại đào. Đào rồi lấp, lấp rồi đào. Chú mày làm shipper lâu năm mà chả hiểu gì về kinh tế tuần hoàn cả."
Minh im lặng. Anh nhìn xuống cái hố sâu hun hút. Trong suy nghĩ của Minh, những nắp cống này không chỉ là sắt thép. Chúng là những nhân chứng thầm lặng cho một cuộc chiến không hồi kết giữa các ban ngành. Anh khẽ thở dài, trong cuốn sổ tay của mình, Minh luôn dành một trang riêng để ghi chép về "độ cao" của các nắp cống theo mùa. Mùa khô, chúng nhô lên cao để đón gió; mùa mưa, chúng chìm xuống sâu để tạo thành những cái bẫy nước hoàn hảo.
"Này, anh Lấp," Minh đột ngột hỏi. "Anh có bao giờ định lấp cái nào mà nó bằng phẳng hoàn toàn với mặt đường không?"
Anh Lấp cười khà khà, vỗ vai Minh: "Bằng phẳng thì còn gì là đặc sản Thành Phố Z? Với lại, nếu đường phẳng quá, người ta đi nhanh rồi đâm nhau thì sao? Anh làm thế này là để ép dân mình đi chậm lại, bảo vệ an toàn giao thông đấy. Chú mày không hiểu được tầm nhìn của anh đâu."
Minh nhếch mép, không tranh cãi thêm. Anh biết, ở thành phố này, người ta luôn có lý do để bào chữa cho những điều vô lý. Anh leo lên xe, chuẩn bị cho đơn hàng tiếp theo. Nhưng đúng lúc đó, từ phía xa, một chiếc xe con bóng loáng đang lao tới với tốc độ khá nhanh. Đó là xe của ông Xoay – Trưởng phòng Quy hoạch – đang trên đường đi thị sát thực tế (hoặc ít nhất là ông ấy gọi như vậy sau một bữa tiệc trưa).
"Nhìn kìa, sếp tổng đến thăm hiện trường," anh Lấp vứt điếu thuốc, đứng thẳng người dậy.
Chiếc xe của ông Xoay không hề giảm tốc độ. Dường như ông đang mải mê nhìn vào một bản đồ nào đó trên tay hoặc đang mơ màng về một con đường hình xoắn ốc mới. Rầm! Chiếc xe lồng lên khi bánh trước sụp thẳng vào cái hố ga mà anh Lấp chưa kịp đậy nắp. Một tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên, kèm theo đó là tiếng chửi thề vọng ra từ bên trong xe.
Ông Xoay bước xuống, mặt đỏ gay, chiếc kính cận dày cộm suýt thì rơi khỏi mũi. "Lấp! Cậu làm ăn kiểu gì thế này? Tại sao cái cống lại nằm ở giữa đường?"
Anh Lấp gãi đầu gãi tai, vẻ mặt tỉnh bơ: "Dạ báo cáo sếp, theo bản vẽ quy hoạch tuần trước của sếp thì chỗ này là dải phân cách xanh, nên em mới đặt cống ở đây. Ai ngờ sáng nay sếp lại đổi thành đường một chiều nhanh..."
Ông Xoay khựng lại, lúng túng đẩy lại gọng kính: "Tôi... tôi đổi lúc nào? À, chắc là bản vẽ sau lúc uống rượu vang đỏ ở hội nghị kiến trúc. Nhưng dù sao thì cậu cũng phải che chắn chứ!"
Minh đứng bên cạnh, thản nhiên chứng kiến màn kịch hài hước giữa cấp trên và cấp dưới. Anh lấy điện thoại ra, chụp một tấm hình hiện trường. "Tin buồn cho hai sếp, cái hố này giờ đã trở thành điểm check-in mới của giới trẻ rồi đấy. Tôi vừa thấy có đứa định ra đây chụp ảnh nghệ thuật 'Sự giao thoa giữa lòng đất và bầu trời'."
Ông Xoay nhìn Minh, nheo mắt: "Cậu shipper này... sao tôi thấy quen quen? Hình như cậu là cái gã hay cãi lại Google Maps trên mạng đúng không?"
"Tôi không cãi Maps, tôi chỉ bảo vệ sự thật," Minh đáp lạnh lùng. "Và sự thật là cái nắp cống của các ông vừa 'nhai' nát bộ lốp xe mấy chục triệu rồi. Chúc hai sếp phối hợp nhịp nhàng hơn vào lần đào đường tới."
Minh rồ ga phóng đi. Gió thổi qua tai, mang theo mùi của nhựa đường mới và mùi bùn đất nồng nặc. Anh chợt nhận ra, bản giao hưởng của những nắp cống lồi sẽ còn tiếp diễn mãi, chừng nào ông Xoay còn vẽ đường bằng cảm hứng rượu vang và anh Lấp còn coi việc đào đường là một thú vui tao nhã.
Trong sổ tay, Minh viết thêm một dòng: "Ngày 17, xe ông Xoay 'hôn' cống anh Lấp. Tỉ số: Hạ tầng 1 - Quy hoạch 0. Khuyến cáo: Nên đổi sang đi xe tăng nếu muốn tham gia giao thông tại Thành Phố Z."
Anh biết, ngày mai con đường này sẽ lại được trải nhựa mới để đón một đoàn khách quốc tế, và rồi đến ngày kia, anh Lấp sẽ lại xuất hiện với chiếc máy xúc trung thành của mình. Một vòng lặp vô tận, như chính những sợi mì tôm trong rổ mì mà người ta dùng để ví von về cái đô thị này.