Nếu phải chọn một nơi để thử thách sự kiên nhẫn của loài người, Minh "Google" chắc chắn sẽ đề cử Ngã tư Bát Quái. Đây không đơn thuần là một nút giao thông; nó là một thực thể tâm linh. Với 8 nhánh đường đan xen như mạng nhện, nơi này sở hữu một quy luật vật lý riêng: 7 nhánh là đường một chiều (nhưng chiều nào thì tùy thuộc vào việc cảnh sát giao thông đang đứng ở đâu), và nhánh duy nhất cho phép lưu thông hai chiều thì luôn trong tình trạng "đang thi công" với chiếc máy xúc của anh Lấp nằm chềnh ềnh giữa lộ.
Minh dừng xe ở rìa "trận đồ", đồng hồ trên mũ bảo hiểm hiển thị 5:30 chiều – giờ hoàng đạo của sự hỗn loạn. Sau lưng anh, Linh "Maps" đang nhìn trân trân vào màn hình điện thoại.
"Minh, ứng dụng báo... báo là chúng ta đang đứng giữa một khu rừng?" Linh lẩm bẩm, vẻ mặt không tin vào mắt mình.
Minh không quay đầu lại, mắt anh nheo nheo quét qua luồng xe đang đan vào nhau như những sợi mì tôm đại mạch. "Rừng là còn nhẹ đấy. Maps của cô nó bắt đầu mê sảng rồi. Ngã tư này có từ trường của sự tuyệt vọng. Cô nhìn cái xe buýt số 08 đằng kia không? Nó đã nằm đó từ lúc tôi đi giao đơn bún đậu ban sáng. Tài xế bắt đầu mang bếp ga mini ra nấu mì ngay trên vô lăng rồi."
Linh nhìn theo chỉ tay của Minh. Quả thực, giữa biển xe máy đang nhích từng milimet, chiếc xe buýt trông như một hòn đảo hoang vắng. Cô thấy một đôi nam nữ đang đứng cạnh một chiếc xe tay ga ngay giữa tâm ngã tư. Chàng trai quỳ xuống, tay cầm một chiếc nhẫn, trong khi cô gái đang ôm mặt khóc.
"Kìa! Có người cầu hôn giữa phố!" Linh reo lên, một chút lãng mạn sót lại trong tâm hồn kỹ sư trỗi dậy.
Minh nhếch mép, nụ cười đầy vẻ thâm trầm: "Cầu hôn gì tầm này. Họ kẹt ở đây từ lúc mới quen nhau đấy. Đợi đến khi ra khỏi được ngã tư này thì chắc đứa con đầu lòng của họ cũng kịp đi mẫu giáo. Ở Thành Phố Z, người ta không yêu nhau bằng lời thề non hẹn biển, người ta yêu nhau bằng cách cùng nhau chịu đựng một chu kỳ đèn đỏ kéo dài 999 giây."
Linh im lặng. Cô quan sát kỹ hơn. Đèn tín hiệu giao thông của Ngã tư Bát Quái là một kỳ quan khác của ông Xoay. Nó không nhảy số theo quy luật tự nhiên. Nó có thể đứng yên ở màu đỏ trong 15 phút để "người dân có thời gian suy ngẫm về cuộc đời", rồi đột ngột nhảy sang màu xanh trong đúng 3 giây như một sự trêu ngươi.
"Minh, chúng ta không thể cứ đứng đây mãi," Linh sốt ruột. "Tôi có cuộc họp lúc 6h với đối tác quốc tế về dự án 'Đô thị thông minh'."
"Họp hành gì tầm này nữa. Đối tác của cô giờ chắc đang đứng khóc ở Cầu Vọng Nguyệt rồi," Minh thong thả rút cuốn sổ tay ra, ghi chép tọa độ. "Nghe này, muốn qua được Bát Quái mà không mất một thanh xuân, cô phải quên cái lý thuyết 'đường thẳng' đi. Chúng ta sẽ đi theo quỹ đạo 'vết dầu loang'."
Minh đột ngột rồ ga, nhưng thay vì lao về phía trước, anh lại... lùi xe, rồi rẽ phải vào một cái vỉa hè vốn đã bị chiếm dụng bởi ba hàng quán cơm tấm.
"Này! Anh đi ngược chiều!" Linh hoảng hốt bám chặt vào áo khoác của Minh.
"Trong Bát Quái, không có khái niệm ngược chiều, chỉ có khái niệm 'đường còn chỗ trống'," Minh nói át tiếng còi xe. Anh luồn lách qua khe hở giữa một chiếc xe tải chở gạch và một bà bán gánh xôi. Chiếc xe máy cũ với bộ giảm xóc độ lại phát huy tác dụng thần kỳ, nó nhảy phóc qua mép vỉa hè vỡ nát, lách qua cái tủ điện đang xẹt lửa, và đột ngột đứng khựng lại trước một rào chắn bằng tôn.
"Hết đường rồi!" Linh kêu lên.
"Chưa đâu." Minh nháy mắt. Anh xuống xe, gõ nhịp điệu đặc biệt lên tấm tôn. Ngay lập tức, một góc tấm tôn hé mở. Anh Lấp thò đầu ra, mồ hôi nhễ nhại: "Lại là chú mày à Minh 'Google'? Đi tắt qua hố móng hả? 20 ngàn phí 'bảo trì hiện trường' nhé."
Minh thảy tờ tiền cho anh Lấp rồi dắt xe (và cả Linh) đi xuyên qua công trường đang đào bới ngổn ngang. Dưới chân họ, những đường ống nước khổng lồ nằm lộ thiên như xương cốt của một con quái vật cổ đại.
"Đây là cách anh vượt qua tắc đường sao?" Linh hỏi, giọng run rẩy khi bước qua một thanh xà gồ rỉ sét.
"Đây là cách tôi sinh tồn," Minh đáp, giọng anh bỗng trở nên trầm mặc lạ thường. "Cô nhìn xem, dưới cái vẻ hỗn loạn này là cả một hệ thống ngầm. Anh Lấp đào đường không phải chỉ để phá, mà vì cái bản đồ của ông Xoay vẽ sai vị trí đường ống từ 20 năm trước. Mỗi nhát cuốc của anh ấy là một lần sửa sai cho lịch sử. Còn tôi, tôi chỉ là kẻ tìm ra kẽ hở giữa những sai lầm đó để đưa cô về đích."
Khi họ thoát ra khỏi phía bên kia của công trường, Ngã tư Bát Quái đã lùi lại phía sau, chỉ còn là một khối âm thanh hỗn tạp và những ánh đèn xe mờ mịt trong khói bụi. Linh nhìn đồng hồ: 5:50 chiều. Họ đã vượt qua điểm tắc kinh hoàng nhất thành phố chỉ trong 20 phút.
Linh xuống xe, cô nhìn lại phía ngã tư, rồi nhìn Minh. Cơn giận về việc anh đi sai luật đã biến mất, thay vào đó là một sự thấu cảm kỳ lạ. Cô nhận ra, trong cái thành phố "phi vật lý" này, những người như Minh mới chính là những kiến trúc sư thực thụ – những người vẽ bản đồ bằng trải nghiệm và sự thấu hiểu nỗi đau của từng mét đường.
"Cảm ơn anh," Linh nói nhỏ. "Về tất cả."
Minh chỉ khẽ gật đầu, chỉnh lại chiếc ăng-ten trên mũ: "Đừng vội cảm ơn. Cô nhìn cái cột điện đằng kia đi. Nếu thấy có con mèo đen ngồi trên trạm biến áp, nghĩa là khu này sắp mất điện. Mà mất điện thì đèn giao thông sẽ hỏng, và Ngã tư Bát Quái sẽ... tiến hóa thành 'Thập Nhị Kim Cang'. Lúc đó thì ngay cả tôi cũng chịu chết."
Anh rồ ga phóng đi, để lại Linh giữa phố phường tấp nập. Cô mở ứng dụng ghi chú lên, xóa đi dòng chữ "Smart City" và thay bằng: "Thành phố của những kẽ hở".
Ghi chép của Minh tối hôm đó: "Ngày 19, vượt Bát Quái thành công. Phí hối lộ anh Lấp: 20k. Khấu hao gầm xe: 10%. Lưu ý: Cô kỹ sư bắt đầu nhìn thấy những đường ống ngầm. Tình yêu với thành phố thường bắt đầu khi người ta ngừng tin vào biển báo và bắt đầu tin vào những người dẫn đường."