MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐô Thị Hình Mì TômChương 7: NGHỆ THUẬT VẼ ĐƯỜNG CỦA ÔNG XOAY: KHI BÚT SA THÌ GÀ CHẾT

Đô Thị Hình Mì Tôm

Chương 7: NGHỆ THUẬT VẼ ĐƯỜNG CỦA ÔNG XOAY: KHI BÚT SA THÌ GÀ CHẾT

989 từ · ~5 phút đọc

Căn phòng họp của Ban Quy hoạch Thành phố Z hôm nay nồng nặc mùi cà phê hòa tan và mùi da ghế giả rẻ tiền. Trên bức tường trung tâm, một tấm bản đồ kỹ thuật số khổng lồ đang hiển thị dự án "Đại lộ Bình Minh" – công trình tâm huyết mà ông Trịnh Trọng Xoay cam đoan sẽ giải quyết triệt để tình trạng tắc nghẽn của thành phố.

Ông Xoay đứng đó, chiếc bụng phệ hơi rung lên theo nhịp thuyết trình. Cặp kính cận dày cộm vẫn được ông đeo ngược theo thói quen "tư duy đảo chiều".

"Các đồng chí nhìn xem," ông Xoay dùng cây thước laser chỉ vào một đường kẻ màu đỏ rực uốn lượn như một con giun đang lên cơn co giật. "Đường thẳng là đường ngắn nhất, đó là toán học của cấp tiểu học. Nhưng trong quy hoạch đô thị nghệ thuật, đường vòng mới là đường mang lại giá trị gia tăng. Tôi gọi đây là thiết kế 'Xoáy ốc đồng tâm'. Người dân sẽ không đi thẳng từ điểm A đến điểm B, họ sẽ được đi vòng quanh điểm C, D, E để ngắm nhìn vẻ đẹp của các dự án bất động sản mà chúng ta vừa cấp phép."

Linh "Maps" ngồi ở góc bàn, tay run run cầm xấp tài liệu. Cô không chịu nổi nữa, bèn giơ tay: "Thưa sếp, nhưng đường 'Xoáy ốc' này của sếp cắt ngang qua một khu nghĩa trang cổ và đi xuyên qua... một hồ điều hòa hiện hữu. Trong bản đồ vệ tinh, chỗ này hoàn toàn không có đất trống."

Ông Xoay mỉm cười đầy bao dung, cái nhìn của một bậc thầy dành cho kẻ mới vào nghề: "Linh à, em lại quá máy móc rồi. Vệ tinh chỉ nhìn thấy cái đang có, còn kiến trúc sư phải nhìn thấy cái sẽ có. Hồ nước ư? Chúng ta sẽ lấp! Nghĩa trang ư? Chúng ta sẽ gọi đó là 'Công viên tâm linh không gian mở'. Quan trọng là nét vẽ này trên khăn trải bàn tiệc tối qua của tôi trông rất mềm mại. Bút sa thì gà chết, mà ở đây, 'gà' chính là những đơn vị thi công phải chạy theo nét vẽ của tôi."

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng họp bật mở. Minh "Google" bước vào, trên vai vẫn khoác chiếc áo shipper bạc màu, tay cầm một túi nylon đựng mấy hộp cơm trưa giao cho văn phòng. Cả phòng họp lặng đi.

"Xin lỗi, tôi giao cơm," Minh nói bằng giọng thản nhiên, mắt anh liếc nhanh lên tấm bản đồ trên tường. Anh dừng lại đúng ba giây, rồi khẽ hừ một tiếng mỉa mai.

"Này cậu shipper kia, cậu cười gì?" Ông Xoay nhíu mày, cảm thấy uy quyền nghệ thuật của mình bị thách thức bởi một kẻ không có bằng cấp chuyên môn.

Minh đặt cơm xuống bàn, tay chỉ thẳng vào giao lộ phức tạp nhất trên bản đồ: "Sếp Xoay này, cái đoạn 'xoáy ốc' này của sếp, sếp định cho xe buýt quay đầu kiểu gì khi bán kính rẽ chỉ có 2 mét? Với lại, sếp vẽ đường đè lên đúng cái trạm biến áp trung thế duy nhất của quận. Sếp mà động thổ ở đây, cả thành phố Z sẽ được trải nghiệm cuộc sống thời tiền sử ngay lập tức."

Ông Xoay đỏ mặt: "Cậu biết gì mà nói? Đây là tư duy phi tuyến tính!"

"Tôi không biết tư duy phi tuyến tính là gì," Minh nhún vai, "nhưng tôi biết anh Lấp vừa đào nát cái đoạn đường ngay dưới chân dự án này để đặt ống thoát nước ngược. Nếu sếp chồng thêm cái 'Xoáy ốc' này lên, thì chỗ đó sẽ biến thành một cái phễu khổng lồ. Cứ mưa xuống là xe cộ sẽ được trôi thẳng xuống cống theo đúng quy trình nghệ thuật của sếp."

Linh nhìn Minh, rồi nhìn ông Xoay. Cô chợt nhận ra sự đối lập đến nực cười: Một người dùng những khái niệm cao siêu để che đậy sự phi lý, và một người dùng cái hố ga thực tế để lột trần sự ảo tưởng.

Ông Xoay đập bàn: "Đủ rồi! Quy hoạch là tầm nhìn vĩ mô. Người dân không hiểu là vì họ thiếu tư duy thẩm mỹ. Tôi quyết định rồi, cứ theo phương án này mà làm. Anh Lấp đâu? Gọi anh Lấp đến đây nhận lệnh đào!"

Minh lắc đầu, lẳng lặng lấy sổ tay ra ghi chép: "Ngày 20, dự án Đại lộ Bình Minh được duyệt. Dự kiến: Sẽ có thêm 15 điểm kẹt xe mới và một hồ bơi lộ thiên giữa lòng đường. Phí ship khu vực này sẽ tăng gấp ba vì độ nguy hiểm của nghệ thuật quy hoạch."

Trước khi bước ra khỏi phòng, Minh quay lại nhìn Linh, người đang cúi gầm mặt buồn bã. Anh nói nhỏ, chỉ đủ cho cô nghe thấy: "Đừng buồn, kỹ sư. Nét vẽ của ông ấy có thể nằm trên giấy, nhưng thực tế sẽ sửa lại nó bằng những vụ kẹt xe. Ở Thành Phố Z này, chưa có cái bút bi nào thắng được cái máy xúc của anh Lấp cả."

Minh bước ra ngoài, tiếng nổ máy xe cà tàng vang lên dưới sân như một lời khẳng định đanh thép của thực tại. Trên tầng cao, ông Xoay vẫn đang say sưa thuyết trình về việc biến những ổ voi thành "điểm nhấn cảnh quan đô thị", trong khi Linh Maps bắt đầu bí mật vẽ một bản đồ khác – bản đồ của những sự thật bị bỏ quên.

Trong bóng tối của những sai lầm trên giấy, Thành Phố Z vẫn chuyển động, lắt léo và bướng bỉnh như chính những con người đang ngày đêm tìm lối thoát trong cái mê cung nghệ thuật của ông Xoay.