MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Em GáiChương 2

Độc Chiếm Em Gái

Chương 2

624 từ · ~4 phút đọc

Đêm đầu tiên trong căn hộ xa lạ, Hạ Chi không sao chợp mắt được. Tiếng mưa bên ngoài đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên kẽ lá thi thoảng rơi bộp bộp xuống mái hiên, nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Cô nằm trên chiếc giường đệm lò xo êm ái, nhưng hơi lạnh của căn phòng vẫn khiến cô thấy trống trải.

Chiếc khăn len của Lâm vẫn đặt ở đầu giường, mùi hương đàn hương nồng nàn dường như đã len lỏi vào từng kẽ hở của drap trải giường. Cô vô thức kéo nó lại gần, áp mặt vào lớp len mềm mại, tìm kiếm một chút hơi ấm thân thuộc của người duy nhất còn lại mà cô có thể nương tựa.

Khoảng hai giờ sáng, cơn khát khiến Hạ Chi phải rời giường. Cô rón rén mở cửa phòng, cố gắng không gây ra tiếng động. Hành lang chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn hắt ra từ khe cửa phòng làm việc của Lâm. Anh vẫn chưa ngủ.

Dưới ánh đèn bếp vàng nhạt, Hạ Chi lóng ngóng rót nước. Bất chợt, một bóng đen cao lớn bao phủ lấy cô từ phía sau.

"Chưa ngủ được sao?"

Giọng nói trầm thấp của Lâm vang lên sát sạt khiến Hạ Chi giật mình, đánh rơi chiếc ly thủy tinh xuống bồn rửa bằng đá. Cô xoay người lại, hơi thở dồn dập vì bất ngờ. Khoảng cách quá gần khiến cô gần như dán chặt lưng vào mép bồn rửa.

Lâm lúc này đã cởi bỏ chiếc măng tô dạ, chỉ còn chiếc áo phông đen ôm sát lấy lồng ngực săn chắc. Mái tóc anh hơi rối, đôi mắt thâm trầm soi xét gương mặt nhỏ nhắn của cô dưới ánh đèn mờ ảo.

"Em... em lạ nhà nên hơi khó ngủ." – Hạ Chi lí nhí, đôi tay bấu chặt vào tà áo ngủ mỏng manh.

Ánh mắt Lâm vô tình hạ xuống. Dưới ánh đèn vàng, lớp vải lụa của bộ đồ ngủ màu kem hơi xuyên thấu, để lộ bờ vai gầy và xương quai xanh thanh mảnh của cô gái vừa bước sang tuổi đôi mươi. Anh chợt nhận ra, đứa bé hay khóc nhè ngày nào giờ đã có những đường cong thiếu nữ đầy sức sống.

Một luồng nóng nực chạy dọc sống lưng Lâm. Anh hắng giọng, cố gắng dời tầm mắt đi chỗ khác nhưng dường như không gian chật hẹp của căn bếp đang phản bội lại lý trí của anh. Anh đưa tay lên, định vén một lọn tóc mai đang bết vào má cô vì mồ hôi lạnh, nhưng giữa chừng lại khựng lại.

Bàn tay anh treo lơ lửng trong không trung, rồi cuối cùng lại nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu cô, xoa nhẹ.

"Mai anh sẽ mua thêm sữa nóng cho em. Đừng thức khuya quá, mắt sẽ sưng đấy."

Lâm nói xong liền quay người bước nhanh về phía phòng làm việc, bước chân có phần vội vã hơn thường lệ. Hạ Chi đứng lặng trong bếp, trái tim vẫn đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể anh vẫn còn lẩn khuất trong không khí, một thứ cảm giác vừa an toàn lại vừa khiến cô thấy bồn chồn một cách lạ lùng.

Ở phía bên kia cánh cửa phòng làm việc, Lâm tựa lưng vào tường, hít một hơi thật sâu để xua đi sự xao động vừa nảy mầm. Anh đưa tay lên nhìn lòng bàn tay mình – nơi vẫn còn vương lại cảm giác mềm mại từ mái tóc cô.

"Chết tiệt." – Anh lẩm bẩm, một lời tự trách đầy bất lực.