Những ngày tiếp theo, cuộc sống của Lâm và Hạ Chi trôi qua trong một nhịp điệu tẻ nhạt nhưng đầy những gợn sóng ngầm. Là một kiến trúc sư, Lâm thường xuyên chìm đắm trong những bản vẽ khô khốc, còn Hạ Chi bắt đầu nhập học tại trường mỹ thuật. Căn nhà vốn dĩ chỉ có tiếng lật giấy và tiếng pha cà phê, nay có thêm mùi màu vẽ và tiếng bước chân nhẹ nhàng của một cô gái trẻ.
Sáng sớm, Lâm luôn là người thức dậy trước. Anh có thói quen chạy bộ rồi về chuẩn bị bữa sáng đơn giản. Hôm nay, khi anh đang đứng trong bếp chiên trứng, Hạ Chi bước ra trong chiếc áo thun trắng rộng và quần ngắn, mái tóc dài buộc lỏng lẻo sau gáy.
"Anh để em làm cho." – Cô tiến lại gần, định cầm lấy chiếc xẻng nấu ăn.
"Cứ ngồi đi, sắp xong rồi." – Lâm đáp, giọng anh vẫn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng đôi mắt không tự chủ được mà lướt qua đôi chân thon dài, trắng mịn của cô đang đứng sát cạnh mình.
Không gian bếp vốn rộng rãi bỗng chốc trở nên chật chội khi có hai người. Mỗi lần Hạ Chi vươn tay lấy lọ gia vị hay lấy đĩa, cánh tay cô lại vô tình quệt qua lớp áo phông của Lâm. Sự tiếp xúc ấy thoáng qua như chuồn chuồn đạp nước, nhưng lại khiến thần kinh của Lâm căng như dây đàn. Anh hít một hơi sâu, mùi hương xà phòng thơm mát từ người cô xộc thẳng vào khứu giác, lấn át cả mùi thức ăn.
Trong bữa sáng, sự im lặng bao trùm. Hạ Chi thỉnh thoảng lén nhìn Lâm qua làn khói cà phê nghi ngút. Anh luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, chuyên tâm vào tờ báo kinh tế hoặc điện thoại, nhưng cô để ý thấy mỗi khi cô cử động, yết hầu của anh lại khẽ chuyển động một cách khó nhọc.
"Chiều nay... em có tiết vẽ ngoài trời, chắc sẽ về muộn một chút." – Cô ngập ngừng lên tiếng.
Lâm hạ tờ báo xuống, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào cô: "Mấy giờ? Để anh đi đón."
"Dạ không cần đâu, em có thể đi xe buýt..."
"Hạ Chi." – Lâm ngắt lời, giọng anh thấp xuống, mang theo một sự áp chế khó hiểu. "Anh đã hứa với ba mẹ em là sẽ chăm sóc em cẩn thận. Thành phố này không giống dưới quê, em không nên đi lại một mình khi trời tối."
Hạ Chi khẽ gật đầu, không dám cãi lại. Cô cảm nhận được trong sự quan tâm của Lâm có một chút gì đó vượt lên trên cả trách nhiệm, một sự chiếm hữu kín đáo mà cô chưa thể gọi tên.
Chiều hôm đó, khi Lâm lái xe đến cổng trường mỹ thuật, anh bắt gặp Hạ Chi đang đứng dưới gốc cây bằng lăng, cười nói với một cậu bạn cùng lớp. Cậu ta đang cầm giúp cô bảng vẽ, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ ngưỡng mộ của tuổi trẻ.
Bàn tay Lâm siết chặt lấy vô lăng đến mức trắng bệch. Một cảm giác khó chịu, nóng nảy dâng lên trong lòng ngực anh – thứ cảm xúc mà lẽ ra một người "anh trai" không nên có. Anh bấm còi một hồi dài khô khốc, cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.
Hạ Chi giật mình, vội vàng vẫy tay chào bạn rồi chạy về phía xe. Khi cô vừa ngồi vào ghế phụ và chưa kịp thắt dây an toàn, Lâm đã nhấn ga lao đi, khuôn mặt anh tối sầm lại dưới ánh hoàng hôn đỏ rực.
"Người lúc nãy là ai?" – Anh hỏi, tông giọng lạnh lẽo đến mức khiến không khí trong xe như đóng băng.
"Dạ... là bạn cùng nhóm của em."
Lâm không đáp, nhưng tốc độ xe mỗi lúc một nhanh hơn. Anh cảm thấy khó chịu với chính mình. Tại sao anh lại bận tâm? Tại sao anh lại thấy tức giận khi thấy một gã đàn ông khác chạm vào đồ vật của cô? Một hạt mầm cấm kỵ đã nảy mầm trong bóng tối, và Lâm hiểu rằng, "màn sương tĩnh lặng" giữa hai người sắp sửa tan biến để nhường chỗ cho một cơn bão lòng dữ dội hơn.