Không khí trong xe kéo dài sự căng thẳng cho đến tận khi về đến nhà. Lâm không nói thêm một lời nào, gương mặt anh cứng đờ như tạc tượng, đôi mắt chỉ chăm chú nhìn vào con đường phía trước. Hạ Chi ngồi bên cạnh, bàn tay bấu chặt vào quai túi xách, cô không hiểu mình đã làm sai điều gì khiến anh nổi giận đến thế.
Vừa bước qua cửa căn hộ, Lâm ném chìa khóa xe lên bàn trà một cách khô khốc. Tiếng kim loại va chạm với mặt kính vang lên chói tai giữa không gian tĩnh mịch.
"Hạ Chi, em còn trẻ, việc học là quan trọng nhất." – Lâm đứng quay lưng về phía cô, giọng nói khản đặc như đang cố kìm nén một điều gì đó. "Đừng để những mối quan hệ vô bổ ở trường làm xao nhãng."
Hạ Chi đứng ở ngưỡng cửa, đôi mắt to tròn ngấn nước: "Anh Lâm, đó chỉ là bạn học thôi mà. Anh ấy giúp em cầm bảng vẽ vì nó nặng quá..."
"Em không có tay sao?" – Lâm đột ngột xoay người lại, ánh mắt anh rực lên một tia nhìn lạ lẫm, vừa giận dữ lại vừa có chút cuồng nhiệt khó hiểu. Anh bước tới, dồn cô vào sát cánh cửa gỗ. "Hay em thích cái cách cậu ta nhìn em? Thích cái cách cậu ta chạm vào đồ đạc của em?"
Khoảng cách giữa hai người bị xóa bỏ. Hạ Chi có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể to lớn của Lâm, mùi thuốc lá nhàn nhạt hòa lẫn mùi đàn hương bao trùm lấy cô. Đây không phải là người anh trai điềm đạm mà cô hằng biết. Trước mặt cô lúc này là một người đàn ông đang để lộ bản năng chiếm hữu trần trụi.
"Anh... anh sao thế?" – Cô run rẩy, giọng nói lạc đi.
Lâm nhìn xuống đôi môi đang run rẩy của Hạ Chi. Một khoảnh khắc lý trí trong anh hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự khao khát điên rồ muốn xóa sạch dấu vết của kẻ khác trên người cô. Anh đưa tay lên, ngón cái thô ráp miết nhẹ lên làn môi mềm mại của cô, lực tay hơi mạnh khiến nó đỏ ửng lên.
"Hạ Chi, nghe cho kỹ. Ở thành phố này, người duy nhất em có thể tin tưởng và dựa vào là anh. Những kẻ khác... đều có mục đích xấu với em."
Bàn tay anh di chuyển xuống cổ, rồi dừng lại ở bờ vai gầy guộc của cô, siết nhẹ. Sự va chạm da thịt trực diện khiến cả hai đều rùng mình. Hạ Chi cảm thấy một luồng điện tê dại lan tỏa khắp sống lưng. Cô sợ hãi, nhưng trong thâm tâm lại có một sự kích thích không thể chối từ trước sự bá đạo của anh.
Nhận thấy sự run rẩy của cô, Lâm chợt tỉnh táo lại. Anh buông tay ra như thể vừa chạm vào lửa nóng, lùi lại hai bước.
"Đi tắm đi. Rồi ra ăn tối." – Anh nói xong liền đi thẳng vào phòng mình, đóng sầm cửa lại.
Trong căn phòng tối, Lâm tựa trán vào cánh cửa, hơi thở dồn dập. Anh nhìn lòng bàn tay mình – nơi vẫn còn lưu lại hơi ấm và sự mềm mại từ đôi môi cô. Trái tim anh đập loạn nhịp một cách tội lỗi. Anh biết mình vừa bước qua một ranh giới không nên chạm vào. Cô là con của bạn thân cha mẹ anh, là người anh có trách nhiệm bảo vệ, chứ không phải để khao khát.
Nhưng hình ảnh Hạ Chi trong chiếc áo thun mỏng, đôi mắt đẫm nước nhìn anh đầy sợ hãi xen lẫn sự phục tùng, cứ ám ảnh lấy tâm trí anh, khiến ngọn lửa dục vọng vừa nhen nhóm không cách nào dập tắt được.
"Mày điên rồi, Lâm ạ." – Anh lẩm bẩm, giọng nói tan vào bóng đêm, đầy sự bất lực và dằn vặt.