Sau bữa tối hôm ấy, một sự thay đổi ngầm bắt đầu diễn ra trong tâm thức của Hạ Chi. Cô không còn nhìn Lâm với ánh mắt của một đứa trẻ nhìn người bảo hộ nữa. Sự lạnh lùng, đôi khi là khắt khe của anh, giờ đây trong mắt một cô gái 21 tuổi lại mang một sức hút trưởng thành, nam tính đầy bí ẩn.
Hạ Chi bắt đầu chú ý đến những chi tiết nhỏ nhạt mà trước đây cô vô tình bỏ qua. Đó là cách những thớ cơ trên cánh tay Lâm gồng lên khi anh tập trung vẽ phác thảo, là mùi hương gỗ tuyết tùng nồng ấm pha chút vị đắng của cà phê luôn vẩn vương quanh người anh, và cả cách anh nới lỏng cà vạt mỗi khi trở về nhà với vẻ mệt mỏi nhưng đầy phong trần.
Một buổi chiều thứ Bảy, Lâm không đi làm mà ở nhà sửa lại chiếc kệ sách lớn trong phòng khách. Anh chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu xám đen, lộ ra bờ vai rộng và những đường nét săn chắc của một người đàn ông thường xuyên rèn luyện. Hạ Chi đứng ở góc hành lang, vờ như đang tìm một quyển sách, nhưng thực chất là để quan sát anh.
Những giọt mồ hôi lấm tấm trên vầng trán cao và lăn dài xuống cổ, thấm vào lớp áo mỏng. Mỗi cử động của Lâm đều toát lên một sự lực lưỡng, điềm tĩnh. Hạ Chi cảm thấy mặt mình nóng bừng, một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng khiến cô bối rối.
"Cần anh giúp gì không?" – Lâm đột ngột quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đang thất thần của cô.
"Dạ... em định lấy cuốn sổ ký họa trên kệ cao kia." – Cô luống cuống chỉ đại vào một vị trí.
Lâm không nói gì, bước lại gần phía cô. Khi anh đứng sát bên, hơi nóng tỏa ra từ cơ thể vừa vận động của anh bao vây lấy cô. Lâm vươn cánh tay dài lên kệ cao, vô tình ép Hạ Chi vào giữa lồng ngực mình và mặt gỗ của kệ sách. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của anh và cả tiếng thở đều đặn.
Lâm lấy quyển sổ xuống nhưng không đưa cho cô ngay. Anh cúi thấp đầu, nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu của Hạ Chi, nơi những sợi tóc tơ đang khẽ rung động.
"Dạo này em hay nhìn lén anh." – Giọng anh trầm xuống, mang theo một chút trêu chọc nhưng lại đầy nam tính.
Hạ Chi giật mình, ngước mắt lên. Đôi mắt to tròn đụng phải ánh nhìn sâu hoắm, thăm thẳm của Lâm. Trong khoảnh khắc ấy, cô thấy tim mình như lỡ nhịp. "Em... em không có."
Lâm khẽ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại khiến trái tim Hạ Chi hoàn toàn tan chảy. Anh đưa quyển sổ cho cô, nhưng ngón tay anh cố tình lướt nhẹ qua mu bàn tay cô, một sự va chạm da thịt đầy chủ ý.
"Cầm lấy. Đừng đứng đây nữa, bụi lắm."
Hạ Chi ôm quyển sổ chạy biến vào phòng, cánh cửa đóng sầm lại như để che giấu nhịp tim đang đập loạn lạc. Cô áp lưng vào cửa, hơi thở dồn dập. Cô nhận ra mình đã bắt đầu khao khát những sự đụng chạm ấy, dù biết rằng đó là điều sai trái.
Trong khi đó, ngoài phòng khách, Lâm đứng lặng nhìn theo cánh cửa phòng cô. Nụ cười trên môi anh vụt tắt, thay vào đó là một vẻ mặt ưu tư đầy dằn vặt. Anh biết mình đang đùa với lửa. Sự ngây thơ của Hạ Chi chính là liều thuốc độc ngọt ngào nhất, và anh – kẻ mang danh nghĩa anh trai – đang từng bước tự mình uống cạn liều thuốc ấy.