Phòng tập VIP về chiều tối thưa thớt khách hơn, chỉ còn tiếng nhạc Deep House dồn dập và tiếng điều hòa chạy rì rầm. Ánh đèn neon xanh lạnh lẽo hắt lên những tấm gương lớn, phản chiếu một Lan đang chới với trong bài tập lunges cùng tạ ấm.
Lan cảm thấy bắp đùi mình nóng rực như có lửa đốt, mồ hôi bắt đầu rịn ra lấm tấm trên trán, chảy xuống cổ rồi biến mất vào khe ngực sâu thẳm dưới lớp áo tập thun lạnh. Mỗi lần bước chân xuống, sự mệt mỏi lại thúc giục cô buông xuôi, nhưng áp lực về chiếc váy cưới đuôi cá size XS vẫn như một bóng ma ám ảnh, ép cô phải tiếp tục.
— "Chị Lan, đừng phân tâm. Lưng thẳng, siết chặt cơ bụng lại."
Giọng nói của Hoàng trầm và ấm, vang lên ngay sát vành tai cô. Lan giật mình, hơi mất đà, cơ thể cô loạng choạng suýt ngã về phía trước. Nhưng Hoàng đã quá nhanh. Một bàn tay to lớn, thô ráp và nóng hổi đột ngột áp chặt vào eo cô, kéo người cô đứng vững lại.
Lan nín thở. Sự đụng chạm này không hề giống với cách Minh nắm tay cô – lịch thiệp và đầy khoảng cách. Bàn tay của Hoàng như một khối nam châm, truyền qua lớp vải mỏng mảnh một luồng nhiệt lượng hoang dã. Những ngón tay dài của anh hơi ấn nhẹ vào thắt lưng Lan, nơi làn da nhạy cảm nhất đang run rẩy dưới sự tiếp xúc trực tiếp.
— "Xin lỗi, tôi hơi quá tay." – Hoàng nói, nhưng anh không hề buông tay ra ngay lập tức. Anh bước vòng ra phía trước, cúi thấp người để ngang tầm mắt với Lan. – "Chị đang đuối sức vì nhịn ăn đúng không? Nhìn đôi mắt chị kìa, nó không nói dối được đâu."
Lan né tránh ánh nhìn rực cháy của Hoàng. Cô cảm thấy mình như một con mồi đang bị lột trần trước mặt một kẻ săn mồi sành sỏi. — "Tôi ổn, chỉ là hơi thiếu ngủ một chút."
— "Đừng dối lòng với chính mình, và đặc biệt là với tôi." – Hoàng nhếch môi cười, nụ cười làm lộ ra vẻ phong trần và đầy ma lực. – "Chị đang cố gắng vì một đám cưới, hay chị đang cố gắng để chứng minh với chồng mình rằng mình vẫn còn giá trị?"
Câu hỏi của Hoàng đâm trúng vào vết thương lòng mà Lan luôn cố che giấu. Cô ngước mắt lên, và lần này, cô không né tránh nữa. Ở khoảng cách này, cô có thể ngửi thấy mùi nước hoa mùi gỗ trầm quyện với mùi hoóc-môn nam tính đặc quánh trên người Hoàng. Nó là một loại hương vị của sự chiếm hữu, thứ mà cô chưa bao giờ tìm thấy ở Minh – người luôn thơm mùi giấy tờ và nước xịt phòng văn phòng.
Hoàng vươn tay, những ngón tay chai sần vì cầm tạ khẽ lướt qua vai Lan, vén lại một lọn tóc bết mồ hôi. Một cái chạm tưởng chừng như vô ý nhưng lại kéo dài một cách đầy dụng ý. Lan cảm thấy vùng da nơi anh chạm vào nóng ran, nhịp tim cô đập dồn dập đến mức át cả tiếng nhạc phòng tập.
— "Để tôi giúp chị giãn cơ. Bài tập hôm nay quá nặng đối với một người đang suy kiệt."
Hoàng dẫn Lan đến khu vực thảm mềm phía góc khuất, nơi lớp kính mờ ngăn cách với khu vực máy chạy bộ. Anh yêu cầu Lan nằm xuống, còn anh quỳ bên cạnh. Bàn tay Hoàng bắt đầu ấn vào các khối cơ ở bắp chân và đùi Lan. Mỗi nhịp ấn của anh đều điêu luyện, chạm đúng vào những điểm đau nhức nhưng lại mang theo một cảm giác tê dại kỳ lạ.
Lan nhắm nghiền mắt, hơi thở trở nên dập dồn. Sự chuyên nghiệp trong động tác của Hoàng là một vỏ bọc hoàn hảo cho sự ve vãn. Khi bàn tay anh trượt dần lên phía đùi trên, sát với mép quần tập, Lan cảm thấy lý trí của mình đang bốc hơi nhanh chóng như những giọt nước trên đá nóng.
— "Cơ thể chị... nhạy cảm thật đấy." – Hoàng thì thầm, giọng nói của anh giờ đây đã trở nên khàn đục hơn.
Đúng lúc đó, từ phía bên kia lớp kính, Minh bước ngang qua. Anh đang mải mê bấm điện thoại, có lẽ lại đang trả lời email công việc hoặc một tin nhắn bí mật từ Vy. Minh không hề nhìn vào trong, anh bước đi với vẻ tự tin của một người chồng mẫu mực đang đợi vợ tập xong.
Sự tương phản ấy khiến Lan cảm thấy một sự kích thích tột độ pha lẫn tội lỗi. Chồng sắp cưới của cô ở ngay kia, chỉ cách một lớp kính, nhưng người đang chạm vào từng thớ thịt của cô, người hiểu rõ sự khao khát thể xác của cô lại là một kẻ lạ mặt đầy nguy hiểm này.
— "Dừng... dừng lại đi Hoàng." – Lan nói một cách yếu ớt, nhưng đôi tay cô lại không hề đẩy anh ra.
Hoàng dừng tay, nhưng anh lại cúi sát xuống, môi anh gần như chạm vào tai Lan, hơi nóng phả vào khiến cô rùng mình. — "Chị không muốn tôi dừng lại đâu, Lan. Vì chỉ có tôi mới thấy được cô gái đang thèm khát sự tự do bên trong lớp áo cô dâu kia."
Lan mở mắt, nhìn trân trân vào trần nhà. Calo đã đốt cháy, nhưng thứ đang thực sự thiêu rụi cô chính là loại dopamine tội lỗi này. Cô biết mình đang rơi vào một cái bẫy, nhưng bàn tay của Hoàng – người đàn ông hiểu rõ từng thớ thịt cô – đang khiến cô không còn muốn tìm lối thoát.
Đám cưới vẫn còn một tháng nữa, nhưng lễ đường trong lòng Lan đã bắt đầu sụp đổ.