Minh đứng lặng người trước cửa phòng tập Pilates. Qua lớp kính mờ ảo, bóng dáng những người phụ nữ đang uốn mình theo những nhịp điệu dẻo dai trông giống như một bức tranh trừu tượng về dục vọng. Nhưng trong số đó, chỉ có một người khiến đồng tử của Minh co rụt lại.
Vy đang đứng giữa phòng, hướng dẫn học viên tư thế "The Swan". Cô mặc một bộ đồ tập ôm sát màu đỏ rượu chát, chất liệu vải thun lạnh mỏng manh đến mức dường như chỉ cần một hơi thở mạnh cũng có thể làm nó tan biến. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên làn da mật ong nhễ nhại mồ hôi, làm nổi bật những đường cong gắt gao và hình xăm đóa hoa bỉ ngạn chạy dọc mạn sườn, ẩn hiện sau lớp vải khoét sâu.
Minh vốn là kẻ tôn thờ sự ngăn nắp và logic. Cuộc sống của anh, bao gồm cả Lan, đều được sắp xếp trong những ngăn tủ tinh tươm. Nhưng Vy là kẻ đã từng đốt cháy những ngăn tủ đó.
— "Đứng ngoài đó xem đủ chưa, Giám đốc?"
Giọng nói của Vy vang lên sau khi lớp học kết thúc, kéo Minh trở về thực tại. Cô bước ra cửa, vừa đi vừa tháo chiếc chun buộc tóc, để những lọn tóc xoăn nhẹ xõa xuống bờ vai trần đầy khiêu khích. Mùi hương của sả chanh quyện với vị mặn nồng của mồ hôi từ người cô phả vào mặt Minh, khiến anh nếm trải một thứ cảm giác hoang dại mà suốt ba năm qua anh đã cố tình quên lãng.
— "Anh chỉ đi ngang qua." – Minh chỉnh lại gọng kính, cố gắng lấy lại vẻ đạo mạo thường ngày.
— "Anh nói dối tệ thật đấy, Minh ạ." – Vy bước sát lại, đôi bàn tay dẻo dai của cô đặt lên ngực anh, nơi nhịp tim đang phản bội chủ nhân của nó. – "Cơ thể anh đang cứng ngắc vì căng thẳng. Anh tập tạ để làm gì khi mà trái tim thì lại sắp hóa đá?"
Minh định lùi lại, nhưng đôi mắt của Vy – đôi mắt của một ngọn lửa đang khao khát thiêu rụi mọi thứ – đã khóa chặt anh. Cô không đợi anh trả lời, cầm lấy tay anh dẫn vào trong phòng tập Pilates trống vắng.
— "Nằm xuống máy Reformer đi. Em sẽ cho anh thấy thế nào là sự dẻo dai mà tạ tay không bao giờ mang lại được."
Minh nằm xuống chiếc máy với cảm giác như một kẻ tội đồ chuẩn bị bước lên đoạn đầu đài. Vy quỳ bên cạnh anh, những ngón tay dẻo dai bắt đầu ấn vào các huyệt đạo trên vai và cổ anh. Động tác của cô không hề mang tính chất "huấn luyện" đơn thuần. Những đầu ngón tay ấy đi đến đâu, Minh cảm thấy da thịt mình nóng ran đến đó.
— "Hít vào thật sâu... thở ra... thả lỏng toàn bộ lý trí của anh cho em." – Vy thì thầm, hơi thở của cô chạm vào vành tai anh, khiến một luồng điện xẹt qua não bộ Minh.
Bất chợt, Vy cúi xuống, mái tóc cô phủ lên mặt anh, một màn sương thơm ngát nhưng độc hại. Cô dùng trọng lượng cơ thể mình đè nhẹ lên đôi chân đang căng cứng của Minh để giúp anh thực hiện động tác kéo giãn. Sự va chạm giữa cơ thể dẻo dai của một giáo viên Pilates và cơ thể đang khao khát của một gã đàn ông bị kìm nén quá lâu đã tạo ra một phản ứng hóa học bùng nổ.
Minh nhìn thấy những giọt mồ hôi từ cổ Vy rơi xuống, thấm vào vạt áo mình. Anh đưa tay lên, định đẩy cô ra, nhưng khi chạm vào vòng eo săn chắc không một chút mỡ thừa ấy, những ngón tay anh lại phản bội lý trí mà siết chặt lấy. Adrenaline bắt đầu tràn ngập trong huyết quản, đánh gục chút liêm sỉ cuối cùng còn sót lại về một đám cưới hoàn hảo với Lan.
— "Vy... chúng ta không nên..." – Giọng Minh khàn đặc, yếu ớt.
— "Chúng ta 'nên' từ ba năm trước rồi, Minh ạ. Anh chỉ đang quay lại nơi anh thực sự thuộc về thôi." – Vy mỉm cười, đôi môi cô áp sát vào môi anh, chỉ cách một hơi thở.
Ở một góc khác của trung tâm, Lan vẫn đang mơ màng trong sự dẫn dắt của Hoàng. Hai con người, hai phòng tập khác nhau, nhưng cùng một nhịp đập của sự phản bội. Minh nhận ra, chiếc vest chú rể mà anh sắp mặc thực chất chỉ là một chiếc lồng, và Vy chính là người cầm chìa khóa mở toang bản năng thú tính mà bấy lâu nay anh cố công che giấu.
Lý trí của Minh chính thức bốc cháy dưới đôi tay dẻo dai của người cũ.