Chiếc xe Audi sang trọng lướt êm ru qua những con phố rực rỡ ánh đèn của Sài Gòn, nhưng không gian bên trong ca-bin lại đặc quánh một sự im lặng đến nghẹt thở. Minh đặt tay lên vô lăng, ánh mắt đóng đinh vào dòng xe phía trước, trong khi Lan tựa đầu vào cửa kính, dõi theo những vệt sáng nhòe nhoẹt trôi qua.
Chỉ một giờ trước, họ vẫn là cặp đôi vàng tại phòng tập, nhưng giờ đây, mỗi người đều mang theo một "mùi vị" khác lạ trên cơ thể mình.
Lan vô thức đưa tay lên vuốt nhẹ vùng eo. Cảm giác bàn tay thô ráp của Hoàng ấn sâu vào thớ thịt vẫn còn âm ỉ, như một dấu ấn vô hình nhưng nóng bỏng. Cô liếc nhìn Minh. Anh vẫn vậy, đạo mạo và xa cách. Lan tự hỏi, nếu Minh biết rằng vợ sắp cưới của mình vừa mới run rẩy dưới hơi thở của một gã PT trong góc khuất, anh sẽ nổi trận lôi đình hay chỉ đơn giản là cau mày thất vọng vì cô làm hỏng "kế hoạch hoàn hảo" của anh?
— "Hôm nay em tập có mệt lắm không?" – Minh đột ngột lên tiếng, phá tan sự tĩnh lặng.
Lan giật mình, thu tay lại như thể vừa chạm vào lửa. — "À... cũng bình thường. Hoàng nói em cần tăng cường độ nếu muốn mặc vừa váy cưới vào tuần tới."
— "Ừ, tốt thôi. Anh cũng thấy em dạo này hơi thiếu sức sống." – Minh trả lời, tông giọng bằng phẳng như đang đọc một bản báo cáo doanh số.
Minh không hề nhận ra sự xao động trong mắt Lan, bởi chính anh cũng đang bận rộn che giấu sự hỗn loạn của riêng mình. Mùi hương sả chanh từ phòng Pilates của Vy dường như vẫn còn vương vấn trên ve áo anh, len lỏi vào khứu giác, gợi nhắc về cái chạm môi suýt soát và sự dẻo dai chết người của người cũ. Mỗi khi nhắm mắt lại, Minh lại thấy đôi mắt rực lửa của Vy nhìn mình đầy thách thức: "Áp lực phải làm một người chồng mẫu mực có mệt không, Minh?"
Họ về đến căn hộ penthouse cao cấp. Ánh đèn cảm ứng tự động bật sáng, soi rõ không gian sống tiện nghi nhưng lạnh lẽo như một căn phòng mẫu trong triển lãm.
Lan bước vào bếp, lấy ra hai phần salad ức gà đã chuẩn bị sẵn trong tủ lạnh. Tiếng lạch cạch của đĩa sứ và tiếng nĩa chạm vào rau củ là những âm thanh duy nhất vang lên. Họ ngồi đối diện nhau tại bàn ăn dài bằng đá cẩm thạch, nhưng khoảng cách giữa họ dường như dài hơn cả nghìn dặm.
— "Ngày mai anh phải đi công tác sớm ở Vũng Tàu, chắc khuya mới về." – Minh vừa nhai mẩu ức gà khô khốc vừa nói, mắt không rời khỏi màn hình máy tính bảng đang hiển thị biểu đồ chứng khoán.
— "Vũng Tàu sao? Em tưởng lịch họp của anh là thứ Tư tuần sau?" – Lan dừng nĩa, ngước lên nhìn anh.
— "Có chút thay đổi đột xuất. Em cứ đi tập bình thường, không cần đợi anh ăn tối."
Lan cúi đầu, một cảm giác nhẹ nhõm đến tội lỗi dâng lên trong lòng. Ngày mai cô có buổi tập riêng với Hoàng, một buổi tập mà cô đã thầm mong đợi từ lúc rời khỏi phòng Gym. Cô không biết mình mong đợi bài tập Cardio cường độ cao hay mong đợi cảm giác được Hoàng siết chặt lấy eo mình từ phía sau một lần nữa.
Bữa tối tiếp tục trong sự im lặng đáng sợ. Minh uống cạn ly rượu vang đỏ, vị chát của nó không làm dịu đi cơn khát bản năng đang trỗi dậy. Anh liếc nhìn Lan – người vợ xinh đẹp, thanh tú mà anh đã chọn theo đúng tiêu chuẩn của một "Giám đốc Marketing thành đạt". Cô hoàn hảo, nhưng sự hoàn hảo ấy giờ đây khiến anh thấy nhạt nhẽo như chính miếng ức gà trên đĩa. Anh thèm cái vị nồng cháy, hoang dại và đầy sai trái mà Vy đã khơi gợi lại.
Lan cũng nhìn Minh. Cô thấy một người đàn ông thành đạt, chung thủy, là niềm mơ ước của bao nhiêu cô gái. Nhưng cô khao khát một cái gì đó thô bạo hơn, một sự công nhận về thể xác mãnh liệt hơn là những lời khen xã giao "Em mặc bộ này đẹp đấy".
— "Em đi tắm trước đây." – Lan đứng dậy, bỏ dở nửa đĩa salad.
Khi tiếng nước chảy trong phòng tắm vang lên, Minh buông nĩa, thở hắt ra một hơi dài. Anh cầm điện thoại, mở hộp thư nháp và gõ một dòng cụt ngủn: "Mai anh không đi Vũng Tàu. 2 giờ chiều ở chỗ cũ nhé?"
Anh chưa gửi, nhưng ngón tay anh đã đặt sẵn trên nút Send.
Trong phòng tắm, dưới làn nước nóng, Lan nhìn mình trong gương. Hơi nước làm mờ ảo gương mặt cô, nhưng những vết đỏ nhẹ trên eo – dấu vết từ sự nắn chỉnh tư thế quá đà của Hoàng – lại hiện rõ mồn một. Cô đưa tay chạm vào chúng, đôi môi khẽ cong lên một nụ cười khó hiểu.
Đêm đó, trên chiếc giường cỡ King đắt tiền, họ nằm quay lưng lại với nhau. Giữa họ là một vực thẳm của sự dối lừa đang âm thầm phình to. Calo đã đốt cháy, lý trí đã bắt đầu vụn vỡ, và tất cả những gì còn lại chỉ là sự im lặng đáng sợ trước khi cơn bão thực sự quét qua.