Buổi chiều hôm sau, phòng tập chìm trong ánh hoàng hôn vàng vọt hắt qua những ô cửa kính lớn. Minh đã rời khỏi thành phố dưới cái cớ "đi họp ở Vũng Tàu", để lại Lan với một nỗi hưng phấn không tên đang cào xé tâm trí.
Lan bước vào khu vực tạ, bộ đồ tập màu tím khói bó sát lấy từng đường cong, chất vải thun mỏng đến mức dường như hơi thở của cô cũng có thể làm nó rung động. Hoàng đã đứng đó, bắp tay cuồn cuộn tựa vào giá tạ, đôi mắt anh ta lướt chậm rãi từ cổ xuống chân Lan như một gã thẩm định viên sành sỏi.
— "Hôm nay chúng ta tập Bench Press (đẩy tạ đòn). Chị cần sự hỗ trợ tuyệt đối để vượt qua giới hạn của mình." – Hoàng nói, tông giọng trầm đục mang theo một hàm ý xa xôi.
Lan nằm xuống ghế tập, lồng ngực cô phập phồng vì lo lắng và cả sự kích thích ngấm ngầm. Hoàng đứng ngay phía trên đầu cô, tư thế của anh ta khiến Lan chỉ cần ngước mắt lên là thấy rõ những khối cơ bụng săn chắc ẩn sau lớp áo thun mỏng nhễ nhại mồ hôi.
— "Nắm lấy thanh đòn. Rộng bằng vai."
Hoàng cúi xuống, hai bàn tay anh ta bao trọn lấy đôi tay mảnh khảnh của Lan. Sự đối lập giữa làn da trắng sứ, mềm mại của cô và những vết chai sần thô ráp trong lòng bàn tay anh tạo ra một cảm giác râm ran khó tả.
— "Nặng quá... Em không đẩy nổi đâu." – Lan thốt lên khi Hoàng bắt đầu nhấc thanh sắt nặng trịch ra khỏi giá.
— "Có tôi ở đây, chị không cần phải sợ."
Hoàng không đứng xa. Anh ta tiến sát lại, đầu gối anh gần như chạm vào đỉnh đầu Lan. Khi Lan hạ thanh tạ xuống sát ngực, cô cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể Hoàng tỏa ra, bao trùm lấy cô như một chiếc kén. Trong khoảnh khắc thanh tạ chạm vào đỉnh khe ngực, Lan run lên, nhịp thở của cô trở nên đứt quãng.
— "Đẩy lên! Siết chặt cơ ngực lại!" – Hoàng hô lớn, nhưng giọng anh ta ngay sau đó lại hạ thấp xuống thành một tiếng thì thầm sát tai cô. – "Cố lên Lan, tôi đang giữ cho chị mà."
Để hỗ trợ hiệp tập cuối, Hoàng cúi thấp hơn nữa, hai cánh tay anh bao bọc quanh Lan để giúp cô nâng thanh tạ lên. Khoảng cách giữa họ biến mất hoàn toàn. Mùi mồ hôi nồng nàn vị muối và nước hoa mùi gỗ trầm trên người Hoàng xộc thẳng vào khứu giác Lan, mạnh mẽ đến mức làm cô choáng váng. Một giọt mồ hôi từ cằm Hoàng rơi xuống, nóng hổi, thấm thẳng vào da thịt trên cổ cô.
Lý trí của Lan hét lên rằng đây là tập luyện, là "hợp pháp". Nhưng cơ thể cô lại phản ứng theo một cách khác. Sự đụng chạm vật lý dưới danh nghĩa hỗ trợ (spotting) này đã xóa nhòa mọi ranh giới đạo đức mà cô dày công xây dựng.
Cùng lúc đó, tại một phòng tập Pilates nhỏ kín đáo ở phía bên kia thành phố, Minh cũng đang trải qua những sự đụng chạm "hợp pháp" tương tự. Vy đang giúp anh thực hiện tư thế xoạc chân trên máy Reformer.
— "Anh cứng quá, Minh ạ. Thả lỏng ra, để em giúp anh kéo giãn..." – Vy cười khẩy, đôi bàn tay dẻo dai của cô nhấn mạnh vào đùi trong của Minh, đẩy anh vào một tư thế vừa đau đớn vừa mang lại một sự khoái cảm kỳ lạ.
Minh nhắm nghiền mắt, hơi thở dồn dập. Anh tự nhủ mình đang đi tập để cải thiện sức khỏe, nhưng bàn tay Vy đang trượt dần lên phía trên đùi anh lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác. Adrenaline cuồn cuộn trong máu Minh, thiêu rụi hình ảnh Lan đang đợi anh ở nhà.
Tại phòng Gym, Hoàng buông thanh tạ ra sau khi hiệp tập kết thúc, nhưng tay anh ta vẫn đặt trên vai Lan, bóp nhẹ vào vùng cơ cổ đang căng cứng. — "Chị tập tốt lắm. Chị có cảm thấy... cơ thể mình đang rực cháy không?"
Lan không trả lời, cô chỉ nhìn vào đôi mắt hổ phách của Hoàng. Ở đó, cô thấy sự thèm khát và cả sự thấu hiểu. Những đụng chạm "hợp pháp" đầu tiên đã khép lại cánh cửa của sự ngây thơ, mở ra một thế giới mà ở đó, mỗi nhịp thở gấp gáp đều là một lời tự thú về sự phản bội.