Phòng tập lúc chín giờ tối bắt đầu thưa khách, ánh đèn LED xanh chuyển sang chế độ mờ ảo, tạo nên những góc khuất đầy mời gọi. Lan đứng trước tấm gương lớn, nhấp một ngụm nước, hơi thở vẫn còn gấp gáp sau chuỗi bài tập Cardio cường độ cao. Mồ hôi thấm đẫm chiếc áo tập thun lạnh màu trắng, làm nó trở nên hơi trong suốt, dính chặt vào làn da mềm mại, để lộ rõ đường cong của chiếc áo lót ren ẩn bên dưới.
Hoàng bước đến từ phía sau, bước chân anh ta nhẹ tênh nhưng sự hiện diện lại nặng nề như một khối nam châm. Qua lớp gương, anh ta không nhìn vào mắt Lan mà nhìn chằm chằm vào những giọt mồ hôi đang lăn dài từ cổ, băng qua xương quai xanh rồi biến mất vào khe ngực phập phồng của cô.
— "Hôm nay chị vất vả rồi. Nhưng mồ hôi chính là minh chứng cho việc chị đang lột xác."
Hoàng đưa tay lên, nhưng thay vì đưa cho cô chiếc khăn, anh ta lại dùng những ngón tay thô ráp của mình trực tiếp gạt đi giọt mồ hôi trên cổ Lan. Một luồng điện xẹt qua, khiến Lan khẽ rùng mình. Cô nên lùi lại, cô nên nhắc nhở anh ta về khoảng cách giữa một PT và khách hàng, nhưng đôi chân cô như mọc rễ xuống sàn thảm cao su. Cô khao khát cái chạm này – một sự công nhận bằng xương bằng thịt mà Minh chưa bao giờ cho cô thấy.
— "Minh... anh ấy nói dạo này em nhìn thiếu sức sống." – Lan thì thầm, giọng nói run rẩy như muốn vỡ ra.
— "Hắn ta mù rồi." – Hoàng bước sát hơn, lồng ngực rắn chắc của anh chạm nhẹ vào lưng Lan. – "Chị rực rỡ thế này, nóng bỏng thế này... Hắn không biết cách tận hưởng thì để người khác làm thay."
Cùng lúc đó, tại một căn hộ studio kín đáo phía quận 2, Minh đang quỳ trên sàn gỗ, đôi tay anh bám chặt vào hông Vy khi cô thực hiện một động tác Pilates nâng cao trên không. Vy treo mình trên hai sợi dây thừng, cơ thể dẻo dai uốn cong như một cánh cung, để lộ hình xăm đóa hoa bỉ ngạn rực đỏ ở mạn sườn.
— "Anh có thấy mùi gì không, Minh?" – Vy cúi thấp đầu, mái tóc thơm mùi sả chanh xõa xuống mặt anh.
— "Mùi... của em." – Minh khàn giọng.
— "Không, là mùi của sự phản bội. Nó có vị mặn của mồ hôi và vị ngọt của sự tội lỗi." – Vy mỉm cười, đôi môi đỏ mọng áp sát vào tai anh. – "Anh thích nó mà, đúng không? Đừng đóng kịch nữa, gã giám đốc đạo đức giả của em."
Minh không trả lời bằng lời. Anh siết chặt vòng eo của Vy, cảm nhận sự dẻo dai đến kinh ngạc của cô. Ở đây, với Vy, anh không cần phải là "chú rể mẫu mực", không cần phải lo lắng về thiệp cưới hay sính lễ. Anh chỉ là một gã đàn ông đang say sưa trong adrenaline của sự lén lút.
Trở lại phòng tập, Lan cảm thấy bàn tay Hoàng đã trượt xuống, luồn qua eo và áp sát vào vùng bụng dưới của mình. Sự đối lập giữa lòng bàn tay nóng hổi, chai sần của anh và làn da mát lạnh do mồ hôi của cô tạo ra một sự kích thích tột độ. Trong không gian nồng mùi sắt của tạ và mùi nước hoa nam tính đắt tiền, lý trí của Lan chính thức vụn vỡ.
Cô quay người lại, đối diện với Hoàng. Ánh mắt anh ta như muốn lột trần cô ngay tại chỗ. Lan không nói gì, cô chỉ vô thức đưa tay lên chạm vào khối cơ ngực đang phập phồng sau lớp áo thun của anh.
— "Chị biết mình đang làm gì không, Lan?" – Hoàng khàn giọng hỏi, dù tay anh ta đã bắt đầu kéo cô sát vào lòng.
— "Em... em chỉ muốn cảm thấy mình đang sống."
Tối hôm đó, Lan trở về nhà với một vết bầm nhỏ trên vai, cô nhanh chóng dùng kem che khuyết điểm xóa đi dấu vết đó. Minh cũng trở về muộn, trên áo vest vẫn còn vương một sợi tóc dài màu hạt dẻ của Vy. Họ ngồi đối diện nhau trong phòng khách, cùng xem một bộ phim về tình yêu lãng mạn, tay vẫn nắm tay nhau một cách máy móc.
Mồ hôi đã khô, nhưng vị của tội lỗi thì vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi của cả hai. Đám cưới thế kỷ đang đến gần, nhưng hai nhân vật chính đều đang mải mê trong những cuộc săn đuổi thể xác, nơi calo không phải là thứ duy nhất bị đốt cháy.