Tiếng nhạc EDM dồn dập trong phòng tập như đang cố tình hòa nhịp với sự hưng phấn đang âm ỉ cháy trong lồng ngực Lan. Hôm nay, cô chọn một bộ đồ tập màu xanh cobalt với những đường cắt táo bạo ở phần lưng, khoe trọn làn da trắng ngần vẫn còn vương chút dư âm nóng bỏng từ buổi tập hôm trước.
— "Hôm nay chúng ta sẽ tập Squat với thanh đòn. Chị cần phải làm săn chắc vùng hông nếu muốn chiếc váy cưới đuôi cá đó trông thực sự hoàn hảo."
Hoàng nói, đôi mắt anh ta quét qua cơ thể Lan một cách chậm rãi, như thể anh ta đang lột trần cô bằng ánh nhìn. Anh ta không đứng xa, mà chọn vị trí ngay sau lưng Lan để thực hiện vai trò "spotter" – người hỗ trợ.
Lan hít một hơi thật sâu, đôi tay run rẩy nắm lấy thanh đòn sắt lạnh lẽo. Khi cô bắt đầu hạ thấp trọng tâm, Lan cảm nhận được sự hiện diện áp đảo của Hoàng ngay sát sau lưng. Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực vạm vỡ của anh ta phả vào gáy mình.
— "Xuống thấp nữa đi Lan. Đừng sợ, tôi đang ở ngay đây."
Giọng Hoàng trầm thấp, khàn đục, vang lên ngay bên tai cô. Khi Lan hạ người xuống điểm thấp nhất của động tác Squat, hai bàn tay của Hoàng đột ngột áp chặt vào vùng hông của cô. Những ngón tay dài, thô ráp của anh ta nhấn mạnh vào các khối cơ đang gồng cứng, nắn chỉnh tư thế một cách đầy dụng ý. Lan nín thở, nhịp tim cô tăng vọt lên con số 140 trên đồng hồ thông minh, nhưng cô biết đó không chỉ là kết quả của việc gắng sức.
Sự tiếp xúc vật lý này vượt xa giới hạn của một buổi tập chuyên nghiệp. Lòng bàn tay nóng hổi của Hoàng như muốn thiêu cháy lớp vải thun lạnh mỏng manh. Mỗi lần Lan đẩy người đứng thẳng dậy, lưng cô lại cọ xát nhẹ vào lồng ngực của Hoàng, tạo nên một sự va chạm đầy kích thích.
— "Chị đang run sao?" – Hoàng thì thầm, bàn tay anh ta không hề rời khỏi hông cô mà bắt đầu trượt nhẹ lên vùng thắt lưng. – "Nhịp tim của chị nói rằng chị đang rất hưng phấn, không phải mệt."
Lan cắn chặt môi, đôi mắt cô nhắm nghiền. Lý trí bảo cô phải dừng lại, phải đẩy anh ta ra và nhắc nhở về người chồng mẫu mực đang đợi ở nhà. Nhưng cơ thể cô – sau những ngày dài bị bỏ đói sự quan tâm và những lời khen ngợi khô khan của Minh – đang rạo rực khao khát một sự lấp đầy mãnh liệt hơn.
— "Em... em mệt rồi." – Lan thốt lên yếu ớt, nhưng cô lại vô thức tựa hẳn tấm lưng đẫm mồ hôi của mình vào người Hoàng.
Hoàng không buông tay. Anh ta cúi thấp xuống, môi gần như chạm vào làn da đẫm mồ hôi trên cổ cô, hít một hơi thật sâu như thể đang thưởng thức một loại hương thơm gây nghiện. — "Dopamine sau khi tập luyện là một thứ thuốc độc ngọt ngào, đúng không? Chị không muốn dừng lại đâu, Lan ạ."
Lúc này, trong đầu Lan, hình ảnh về một đám cưới lộng lẫy, về chiếc váy cưới đuôi cá XS và gương mặt trí thức của Minh bỗng trở nên nhạt nhòa. Thứ duy nhất tồn tại lúc này là sự căng cứng của các khối cơ, mùi nước hoa nam tính trộn lẫn vị mặn nồng của mồ hôi, và bàn tay của "kẻ đi săn" đang dẫn dắt cô vào một vùng trời của bản năng thuần túy.
Tiếng tạ va chạm vào giá sắt vang lên khô khốc, nhưng nhịp tim của Lan thì vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Cô biết, mình đã chính thức bước qua ranh giới mà ở đó, calo không còn là thứ duy nhất bị thiêu rụi.